Ngy t lon ng  2

Phần 3 (46 bài)

 Lê Vĩnh Th

 

 

 

 

 

 

 

Tâm huyết

 

Có máu đen máu đỏ

Có máu dê máu ghen

Tấm ḷng vàng hiếm có

Mà nhan nhản tim đen

Ai mà có tim đỏ

Th́ sẽ được ban khen

 

Tai mắt

 

Càng nghe càng chán ngấy

Những lời lẽ khó tin

Đă lơa lồ lộ tẩy

Đă sáng mắt khi nh́n

 

Thất t́nh

 

Không có th́ không mất

Vô duyên mà thất t́nh

Thất cái t́nh không thật

Tiếc ǵ cái linh tinh

 

T́nh tang

 

Cái trôn biết đại khái

Cái hồn bất khả tri

Già đời vẫn e ngại

T́nh nghi t́nh khả nghi

Mạt kiếp vẫn khờ dại

T́nh si t́nh ngu si

 

Dâm dương vương

 

Tóc xanh kề đầu bạc

Cặp kè gái cập kê

Trâu ăn bị trâu buộc

Ghét chửi là già dê

 

Thượng mă phong t́nh

 

Dại ǵ chết ở chiến trường

Làm trai chết ở trên giường không ngu

Sá ǵ thượng mă phong xù

Hạ ḿnh mă thượng ngao du tiêu sầu

Bọc thây da ngựa ruồi bâu

Da người bảo hộ qui đầu bọc thây

 

Rừng rú

 

Khi rừng về thành phố

Phố phường theo luật rừng

Cây quí và cổ thụ

Bị đốn ngă thẳng thừng

Những con mồi dân chủ

Bị săn bắt tưng bừng

Ai đồng bào máu mủ

Ai người dưng dửng dưng

Thịt người như thịt thú

Thắng lợi phải ăn mừng

Tiếng sơn lâm bạo chúa

Lẫy lừng trên máu xương

 

Tranh dân gian ngoan

 

Khi em vén váy hứng dừa

Trời cao nổi hứng mây mưa như người

Nhân sinh sống để ăn chơi

Hả hê trăng gió đă đời mây mưa

 

Kính nhi viễn chi

 

Chùa chỉ có tượng Phật

Tượng Chúa trong nhà thờ

Phật và Chúa giấu mặt

Chỉ lăng đăng như ma

 

Nguồn gốc loài người

 

Loài người có thủy tổ

Khỉ đột hắc tinh tinh

Nhân dạng coi ngồ ngộ

Dù khả ố nhân t́nh

Đười ươi cũng quyến rũ

Dễ thương như súc sinh

Nhân gian đẹp dễ sợ

Thiên thần thánh thất kinh

 

Nhạc vàng

 

Chán nghe lời gian dối

Nghe nhạc như được vàng

Nhạc vàng không quấy rối

Tru tréo như sài lang

 

Cưới chịu tang

 

Một đời một lần cưới

Mà bao lần đưa ma

Vui chăng khi được cưỡi

Khi cưỡi ngựa xem hoa

Chỉ ở th́ ăn xổi

Thiển cận chẳng lo xa

Vương tơ ṿ tóc rối

Tang t́nh tang tóc tơ

 

Lắm mồm

 

Miệng ngang mồm dọc

Mồm miệng dọc ngang

Giỏi giang môi mép

Miệng lưỡi đảm đang

 

Trâu ngựa

 

Năm ngựa là năm tuổi

Lại đụng sao La hầu

Sao không xấu đến nỗi

Như mặt ngựa đầu trâu

Cứu tinh mà đen đủi

Tưởng vàng hóa ra thau

 

Kim tinh

 

Rối loạn cương dương hệ

Khi lộ tẩy kim tinh

Địa linh nhân kiệt quệ

Thiên hạ thái bất b́nh

Cấp cứu tinh độ thế

Tồi tệ hơn hung tinh

 

Ḱ hoa dị thảo

 

Nàng ḱ hoa hậu đậu

Rơi vỡ những cuộc t́nh

Chàng lập dị thảo khấu

Cướp giựt những tiết trinh

 

Hay chữ thạo nghề

 

Cũng thường t́nh nhi nữ

Như từ mẫu hiền thê

Thập thành thạo bảy chữ

Nghêu ngao ngứa tám nghề

 

Ch́m nổi

 

Người th́ có của nổi

Kẻ th́ có của ch́m

Của nổi tưởng bảo bối

Của ch́m tưởng thiên kim

Thiên kim cũng ch́m nổi

Bảo bối cũng nổi ch́m

Kẻ ba ch́m bảy nổi

Người ba nổi bảy ch́m

Lá không rụng về cội

Ch́m nổi biết đâu t́m

 

Nội công ngoại kích

 

Nội ngoại giao cấu kết

Nội phản và ngoại t́nh

Chẳng có ǵ trên hết

Tổ quốc như tiết trinh

 

Nhà và nước

 

Dân lắm kẻ không nhà

Lắm kẻ có nhà không có nước

Nhà nước phí phạm nước

 

Nữ công phu

 

Tập đại thành mĩ nhân

Cần thời trang nữ trang mỹ phẩm

Bất cần mĩ nhân phẩm

 

Ca nô

 

Cái miệng không buồn khạc

Cái trôn chẳng buồn nôn

Bài bản nào cũng hát

Miệng lưỡi bẩn hơn trôn

 

Người ngợm

 

Ma nơ canh trơ tráo

Người ngợm xu thời trang

Bọn túi cơm giá áo

Vẫn sống sượng nghênh ngang

 

Hát hỏng

 

Thịnh soạn lại bổn cũ

Nhức nhối óc inh tai

Phải nghe hoài tiếng sủa

Họa xướng ca vô loài

 

Chó dại người khôn

Ai cũng tưởng ḿnh khôn

Nhưng người khôn tự biết ḿnh là dại

Shakespeare

 

Người khôn như chó dại

Không tự biết ḿnh là chó dại

Không phải là người khôn

 

Chửi là thề

 

Miệng lưỡi là khẩu nghiệp

Bú mẹ từ sơ sinh

Nhân duyên như Oedipe

Đụ mẹ là thường t́nh

 

Cát bụi

 

Xây lâu đài trên cát

Khô khan sa mạc đời

Thiếu thốn và mất mát

Khát nước đói t́nh người

 

Nơi chôn nhau

 

Những anh hùng liệt sĩ

Trong cơi chiến trường đời

Sống đă như ma quỉ

Th́ chết chẳng ra người

 

Thay tên đổi họ

 

Giống rồng tiên cổ hủ

Đổi mới theo họ mèo

Thành hổ nuôi ru

Hay mèo hoang lêu bêu

 

Noel etc…

 

Bọn con nít cao tuổi

Đầu độc lại con em

Dối trá như thằng cuội

Tung tin đồn Noel

 

Hoa hậu hoàn vũ

Tặng Gabriela Isler

 

Muốn làm mẹ như mẹ

Ở nhà nội trợ là tề gia

Gia tề th́ quốc trị

 

Siêu băo

 

Băo nào tàn khốc hơn

Cơn băo cách mạng đảo điên đảo

Đoạn trường dâu bể dâu

 

C̣n nước c̣n tát

 

Già c̣n cố yêu nước

Ai cấm ta yêu ta

C̣n nước là may phước

Vọc nước giỡn trăng hoa

 

Làm t́nh

 

Ai trăm năm hạnh phúc

Làm sao để có t́nh

Đầu voi mà đuôi chuột

Làm t́nh làm linh tinh

 

Rập khuôn

 

Khuôn khổ khuôn th́ khổ

Mà trăm năm vẫn cứ rập khuôn

Một cái khuôn cổ lỗ

 

Bần đạo

 

Ngoài quỷ đạo ma giáo

Ma giáo mác lưỡi lê

An bần lạc âm đạo

Gió trăng hoa đề huề

 

Cưới mà xin

 

Trước khi làm t́nh

Làm tiền

Đếm tiền

Có thể đếm những lần làm t́nh

Mà t́nh th́ không thể đếm

Dù ít hay nhiều

Dù có hay không

Cưới xin

Quen thói xin xỏ

Xỏ mà cũng xin

Có cái lời

Mà cũng có cái lỗ

Cái lời nhất thời

Cái lỗ một đời

 

Việt nam chào mừng công dân thứ 90 triệu

 

Thêm một công dân chủ

Tăng cá chậu chim lồng

Thêm một dân công cụ

Tổ quốc sẽ ghi công

 

Yêu nước

 

Thi đua yêu nhà nước

Nghĩa là yêu nước nhà

Phải chi ḿnh ái quốc

Đă vinh thân ph́ gia

 

Thực t́nh

 

Tôi cần có em

Không phải để có cái ăn nằm

Tôi cần em

Chỉ thế thôi

Nhân loại đă hơn bảy tỉ người

Hơn một nửa là giống cái

Mà tôi chỉ cần có em

Không thể lí giải

V́ sao

Một kẻ chọc trời

Đạp đất như tôi

Ghét lấy thịt đè người

Chán đời

Mà chưa chán đạp mái

 

Làm trai

 

Chí làm trai chí làm trâu

Có sừng mà chỉ vùi đầu nai lưng

Toi công mỏi gối chồn chưn

Trăm năm cứ tưởng người dưng người t́nh

 

Sống c̣n

 

C̣n thơ là c̣n thở

C̣n thở th́ c̣n thơ

T́nh c̣n nặng như nợ

Mây mưa c̣n dây dưa

Cửa nếu ḿnh c̣n mở

Sá ǵ bạc tóc tơ

 

Sống gửi thác về đâu

Tặng Chu Trầm Nguyên Minh

 

Biết trước bạn sẽ tịch

Được tin vẫn thản nhiên

Chúc lên đường tới đích

Về cơi không xích xiềng

Tôi vẫn muốn chết quách

Mà không được ưu tiên

Có lẽ v́ chưa sạch

Một vài món nợ riêng

Bè lũ gây tai ách

Sống dai hơn người hiền

Phạm nhân nơi đất trích

Minh tâm phủ bụi phiền

Văn chương bi hài kịch

Sân khấu đời đảo điên

Rồng đă đứt long mạch

Tiên chắc ǵ qui tiên

19.02.2014

 

Công hầu mà chi

 

Không vào luồn ra cúi

Trước kẻ chí tự tôn

Tối cao cao mà tối

Thà tăm tối ḷn trôn

 

Không đội trời

 

Mọi kim cô vương miện

Không vừa với đầu tôi

Qui đầu dù bần tiện

Cũng không chịu đội trời

 

Dân và chủ

 

Của dân dân mất của

Do dân và v́ dân

Dân chủ dân có chủ

Chủ nhân chủ bất nhân

 

Hóc hiểm

 

Anh hùng t́nh nguyện ḷn trôn

Chui luồn địa đạo Hốc môn hết ḿnh

Thí bao liệt sĩ trùng tinh

Củ chi sống sót ḥa b́nh buồn teo

 

Chiến thắng lợi hại

 

Triệu lính trẻ chết sớm

Một tướng già sống dai

Mùi chiến thắng tởm lợm

Nước non ǵ thế này

 

Kinh dị

 

Sá ǵ phim kinh dị

Đời kinh dị hơn phim

Không tin có ma quỉ

Con người càng khó tin

Sững sờ trước tâm địa

Có ai ngờ trái tim

 

Khổ tâm

 

Có thân th́ có thuế

Thuế ê hề ê chề

Có thân mà không thế

Đời u ám ủ ê

 

Làng sen

 

Trong đầm sen đây đó

Bọn sen đầm con sen

Sen đầm đe con đỏ

Con sen khinh con đen

 

Dưỡng sinh

 

Tử khí trong khói thuốc

Máu lệ trong rượu nồng

Thịt người là món ruột

Đă đời miếng đỉnh chung

 

Bướm

 

Đầu nhỏ như cái hột

Lúc nào cũng lăm le

Cánh x̣e như cái quạt

Ḿnh hở như cái khe

 

Ngoại đạo

 

Tà đạo cũng cứu thế

Âm đạo cũng có kinh

Satan hay thượng đế

Ai là kẻ đáng tin

 

Tôi đứng ngoài ma giáo

Nghe kinh mà thất kinh

Tôi đứng ngoài quỷ đạo

Máu đổ trước cửa ḿnh

 

Ảo tưởng

 

Qua sa mạc lỡ bước

Đời không phải công viên

T́m em t́m đất nước

Đâu ngờ ốc đảo điên

 

Tự hào dân tộc

 

Tiên rồng trong cơi rồng tiên

Mua tiên rồng rắn làm tiền bất minh

Kinh người trong cơi người kinh

Bỏ ḿnh v́ rắn hi sinh v́ rồng

 

Lê Vĩnh Thọ