CƠI NHÂN GIAM

LÊ VĩNH TH

 

 

 

 

 

 

 

 

 

thơ Lê Vĩnh Thọ

đánh máy Đặng Châu Long

trang trí Luân Hoán

lên web Lê Hân

phổ biến Vuông Chiếu

Montréal Canada, 2013

 

@

 

mục lục:

1.                 đọc RHĐR của Luân Hoán

2.                 trái cấm

3.                 tim và chim

4.                 đỏ và đen

5.                 từ ấy

6.                 cương trực

7.                 quốc sắc và quốc sex

8.                 trên vuông chiếu lh

9.                 hoài cổ hủ

10.            di trú miền đất lạnh

11.            cu thịnh

12.            đóa mây h́nh trái tim

13.            le lói niềm vui

14.            bơ vơ

15.            vui với thú

16.            ca khúc bàn tay anh

17.            triết lư mùa thu

18.            di thần nhà trần

19.            sài g̣n

20.            lạc thú

21.            thằng cuội

22.            vua và giặc

23.            đâu cơi đi về

24.            lá bông lông

25.            khốn khiếp

26.            rối loạn

27.            nước nhà nước

28.            mĩ nhân giam

29.            nam quốc sơn hà

30.            lẽ sống

31.            nhân t́nh

32.            ngôi thứ

33.            trái tim

34.            trinh tiết tháo

35.            cô hồn

36.            lỗ và lông

37.            tuyên truyền nhiễm

38.            râu và lông

39.            phế liệu pháp

40.            đảng và đạo

41.            mùa xuân t́nh yêu và quê hương

42.            nín chết

43.            vô phép

44.            linh vật

45.            trách luân hoán

46.            chim khôn

47.            không có ǵ quí hơn

48.            khối u

49.            tử h́nh

50.            bài tiết

51.            thơ và t́nh

52.            người nằm trên lề đường

53.            trứng rồng tiên

54.            vô duyên

55.            làm trai

56.            độc cô tôn

57.            mất nước

58.            vàng và đỏ

59.            chẳng lẽ

60.            con hư

61.            thằng bồi

62.            rút ruột

63.            múa rồng

64.            thiên thu

65.            sợ già

66.            kim cô

67.           

68.            đáng đời

69.            riêng một góc chiếu cho lê vĩnh thọ

70.            hai màu mắt

71.            chỉ c̣n mùa đông

  

 

 

 

 

 

 

Đọc Rượu hồng đă rót

của Luân Hoán

 

 

Nhận tập thơ của bạn

Mừng hơn vợ sinh con !

Đọc thơ ôi hạnh phúc

Như người t́nh trao hôn!

 

Thơm như lời t́nh tự

Từng trang từng ḍng thơ

Rượu hồng mày đă rót

Tao say mà không ngờ !

 

Rượu hồng tao đă uống

Như hơi thở người yêu

Rượu hồng sao cay đắng

Nhắp từng hớp nghẹn ngào !

 

Những cuộc t́nh vu

Sao mà buồn đến thế !

Những kỷ niệm ngày xưa

Đă làm tao nhỏ lệ

 

Thơ mày chứa tất cả

H́nh ảnh của quê hương

Những người t́nh thấp thoáng

Cùng bóng dáng bạn bè

Một cuộc đời ảm đạm

Bên vợ trẻ con thơ

Và ḷng tao ở đó

 

Đọc thơ đêm rạo rực

Đọc thơ ngày ngất ngây

Cám ơn thơ Luân Hoán

Đă cho ta cơn say

Và cảm ơn Luân Hoán

Nhóm lửa trong tim này

 

Rượu hồng tao đă nhắp

Chia buồn hay chia vui ?

Rượu hồng đỏ như máu

Nâng ly ḷng ngậm ngùi

 

05-01-1975

Đă đăng trên tạp chí Văn Học Sài G̣n trước cơn quốc biến

 

*

 

Trái cấm

 

Ăn trái cấm để muôn đời tỉnh thức

Giữa u mê và lầm lạc thiên đàng

Không muốn sống như một loài gia súc

Thà lưu đày giữa trần thế lang thang

 

*

 

Tim và chim

 

Nhân gian nhỏ mà tôi th́ quá lớn

Ôi con tim không có chỗ dung thân

Và trời đất không rộng như đă tưởng

Ôi con chim bị nhốt ở trong quần

 

*

 

Đỏ và đen

Tặng Lê Ngọc An

 

Cờ đến tay ai người ấy phất

Lá cờ nào cũng vấy máu anh em

Tôi độc lập chọc trời đạp đất

Không có cờ th́ tôi phất quần đen

 

*

 

Từ ấy

Tặng Tố Hữu

 

Từ ấy trong tôi tàn nắng hạ

Mặt trời chân lư tắt trong tim

Hồn tôi là một vườn trụi lá

Rụng hết hoa và bặt tiếng chim

 

*

 

Cương trực

 

Sự cương trực dám nói lên sự thật

Nghiệm bằng tay và bằng mắt tỏ tường

Con người mà thua xa con cặc

Long chân thành lộ qua tính nhu cương

 

*

 

Quốc sắc và quốc sex

 

Tây Thi rửa hận đem nhan sắc

Đánh đắm Phù Sai đốt Cô Tô

Trai gái tân thời khi nước mất

Say đắm phù hoa mốt tô hô

 

 

*

 

Trên vuông chiếu Luân Hoán

 

Nhớ kiếp trước h́nh như ḿnh sát cánh

Cánh dù c̣n chưa mỏi đă lồng riêng

Nép mép chiếu nghẹt người mà ớn lạnh

Vẫn cô hồn dù sống dại thác thiêng

 

*

 

Hoài cổ hủ

Tặng Ngọc Lan và các cháu Hạo Nhiên, Nhất Thống, Trâm Anh

 

 

C̣n chăng chuyện cổ tích

Tiếng vơng đưa tiếng ru

Giữa tiếng khua xiềng xích

Tiếng thú và tiếng thù

 

*

 

Di trú miền đất lạnh

Tặng Dương Kiền

 

 

Chung thân kẻ xa lạ

Giữa cộng đồng khả nghi

Mọi người đeo mặt nạ

Tâm địa bất khả tri

 

Là người sa mạc

Hay người tù giá băng

Ôm trăng tưởng cực lạc

Hằng nga hay bà chằn

 

Lạm dụng máu của mẹ

Trên sân khấu quê hương

Mẹ nuôi hay mẹ đẻ

Bọn chó đẻ bất lương

 

Duy tâm hay duy vật

Mùa gặt giữa hư vô

Giữa hư vô mà gặt

Hiền triết hay điên rồ

 

Thế kỷ hai mươi mốt

Như thế kỷ hai mươi

Nhân loại vẫn ngu dốt

Sống chết chẳng ra người

 

Na Uy dù thiếu nắng

Có tăm tối thê lương ?

Biển động hay trầm lặng

C̣n chăng thú đau thương

 

Na Uy dù rất lạnh

Có ấm hơn quê hương ?

Địa ngục cố xa lánh

Nơi nào là thiên đường

18.01. 2013

 

*

 

Cu Thịnh

Tặng Phan Kim Thịnh

 

 

Đáng lẽ gọi Cụ Thịnh

Nghe có vẻ già khằn

Nôm na gọi cu Thịnh

Nghe có vẻ chí thân

 

Tên thật Phan Kim Thịnh

Bút hiệu Phan Thứ Lang

Thời hoàng kim bất chính

Không có vàng mà sang

 

Tên không đến nỗi mạt

Nghe như tên tiệm vàng

Tuổi th́ đă quá đát

Vẫn xuôi ngược dọc ngang

 

Xưa lái báo Văn Học

Nay nói láo lăo thành

Lếu láo có chọn lọc

Thật thà hơn sử xanh

 

Văn Học chứa chấp

đủ các đẳng cô hồn

tên đầu têu nhiếu mặt

không đến nỗi ác ôn

 

con chiên không ngoan đạo

dễ ǵ tin Chúa Trời

không sùng âm đạo

tội ǵ mà không chơi

 

ngồi bên lề chính sử

viết dă sử không xanh

đỏ hay vàng cũng rứa

sử nào chẳng hôi tanh

15-01-2013

 

*

Đóa mây h́nh trái tim

Tặng Nguyễn Tùng Vân

 

 

Minh tâm đời tăm tối

Tùng vân vũ tùng phu

Bù lỗ bằng bảo bối

Lời t́nh buôn thiên thu

29-01-2013

 

*

le lói niềm vui

tặng Đặng Châu Long

 

 

bạn tưởng nối khố

khố đă rách từ lâu

ngộ là duyên số

vừa gặp đă tâm đầu

 

đổi đời là đổi chủ

con rồng như con lừa

gặp nhau như bạn cũ

hợp nhau như người xưa

 

bạn nuôi thơ tôi sống

như sống cùng thơ tôi

giữa nhân gian trống rỗng

h́nh như vẫn có người

 

thơ như tôi mở cửa

không thù tạc đăi bôi

bạn đến từ xa lạ

hăy ở lại trong tôi

31-01-2013

 

*

Tặng Đoan Thục và Nhất Thống

 

 

Giữa đời đầy nanh vuốt

Ngơ ngác nắm tay nhau

Đêm tối tăm đất nước

Không bóng dáng đồng bào

 

*

 

Vui với thú

Tặng Thạch Thảo

 

 

Xa đám đông sâu bọ

Buồn t́nh chơi với mèo

Tránh đám đông la ó

Vui tai tiếng meo meo

 

*

 

Ca khúc bàn tay anh

 

Bàn tay anh vươn cao khinh ghét qú ḅ

Đời không ai hơn anh đâu chắp tay thờ

Hờn căm bao cùm gông xiềng xích

Bàn tay anh vấn vương tự do

 

Bàn tay anh hiên ngang mang kiếp làm người

Bàn tay anh cô đơn không vỗ theo thời

Bàn tay anh rời xa gươm súng

Bàn tay anh chẳng quen hại người

 

Bàn tay anh không mang móng thú dương oai

Bàn tay anh luôn khinh ghét lũ tai sai

Bàn tay anh không chút tanh hôi

Th́ đương nhiên trắng tay trọn đời

 

Bàn tay anh vui thú làm t́nh

Bàn tay anh song song năm ngón ḥa b́nh

Bàn tay anh làm thơ ca hát

Nhạc và tranh điểm tô đời anh

 

Bàn tay anh sa cơ nhưng vẫn tự hào

Bàn tay anh xanh xao không vấy máu đào

Gặp người yêu bàn tay ân ái

Gặp anh em vui vẫy tay chào

 

*

Triết lý mùa thu

Tặng hai cháu Triết và Thu

 

Nhớ để hận mùa thu năm đó

Nhớ để thương khi chưa mất nàng thu

Triết là sống nếu không như cây cỏ

Muốn thương yêu thì phải biết hận thù

 

*

 

Di thần nhà Trần

 

Rượu chẳng làm tiêu vong quốc hận

Thơ thay sử chép nhục vong nô

Rượu nồng máu lệ thơ bi phẫn

Ẩm hận chờ say máu rợ Hồ

 

*

 

Sài Gòn

Tặng Hoàng Anh và Chu Ngạn Thư

 

Ham vui mượn rượu tiêu sầu

Cơn say như đã nỗi đau lại càng

Thằng trắng mắt đứa tím gan

Mặt xanh mặt đỏ bẽ bàng tử sinh

Sài gòn đỏ Sài gòn xanh

Bia vàng bọt trắng vong linh Sài gòn

Một ngụm bia một bồ hòn

Ngậm hồn nuốt nhục nước non nghẹn ngào

 

Thôn quê quán

21-10-11

 

*

 

Lạc thú

 

Quằn quại trong khói thuốc

Những oan hồn hận đời

Trong cái li trong suốt

Rượu là máu đỏ tươi

Trên thực đơn quen thuộc

Người là món ăn chơi

Con đỉa và con đĩ

Thà gắn bó với đĩ

Tốn tiền không tốn tình

Thà hi sinh lãng phí

Để đời tinh trùng tinh

Đừng mất máu vô nghĩa

Vì con đỉa triều đình

 

*

 

Thằng cuội

 

Sống rày đây mai đó

Việc gì cũng dám làm

Tim đen mà số đỏ

Gian nhân danh nhân gian

Lòi đuôi là đầu sỏ

Đăng quang tại Việt nam

 

*

 

Vua và giặc

 

Hạ bộ như bộ hạ

Đầu rồng hơn đầu rùa

Khi hạ bệ bệ hạ

Thì đầu rùa làm vua

Ngai vàng như chiếc lá

Mà thiên hạ te tua

 

*

 

Đâu cõi đi về

 

Chưa đi mà đã muốn về

Chưa về mà đã ê chề muốn đi

Đi đâu dù muốn chia li

Về đâu dù muốn ù lì chung thân

 

*

 

Lá lông bông

Tặng Hoàng Cầm

 

Tìm vô vọng lá diêu bông

Bỏ rơi những chiếc lá vông nhãn tiền

Mộng tình lí tưởng vô duyên

Tha phương xỏ lá về miền ba que

Ăn nằm hiện thực ê chề

Đồng sàng mà vẫn tràn trề mộng tinh

 

*

 

Khốn khiếp

 

Kinh niên cái khổ di truyền

Ai mà chưa khổ thì lên thiên đường

Ô kìa hạnh phúc đầu đường

Vinh quang xó chợ quê hương nơi nào

Nước ô nhiễm độc tanh tao

Nước non gì chuyện tầm phào rồng tiên

Cái khổ là lẽ đương nhiên

Quá quen địa ngục chán lên thiên đường

 

*

 

Rối loạn

 

Họ vẫn sống hạnh phúc

Khi rối loạn cương thường

Mà trăn trở bức xúc

Khi kết bạn cương dương

 

*

 

Nước nhà nước

 

Khi ta là nhà nước

Thì nước nhà là ta

Nhà nước nhà nối nước

Tham ô nhiễm nước nhà

 

*

 

Mĩ nhân gian

 

Đẹp trong trí tưởng tượng

Đẹp trong nhạc và thơ

Hiện thực và mộng tưởng

Đẹp trong cõi xa mờ

Huyền thoại và chân tướng

Đẹp trong ước và mơ

Tang tóc tơ vương vướng

Trăm năm mộng sững sờ

 

*

 

Nam quốc sơn hà

 

Mất bao tấc đất tấc vàng

Mất bao tấc đất an nam ngọc ngà

Thất thân nam quốc sơn hà

Tung hê bạc biển tiêu ma tiền rừng

Miễn còn nhà nước là mừng

Nước nhà dù mất miễn đừng mất ta

 

*

 

Lẽ sống

 

Tôi sống để lao động

Lao động chẳng vinh quang

Có hai việc quan trọng

Tôi không thể không làm

Làm thơ lấp khoảng trống

Làm tình giết thời gian

 

*

 

Nhân tình

 

Chẳng hiếm cũng chẳng lạ

Cái miệng như cái trôn

Mặt người như mặt nạ

Vô hồn những nụ hôn

Hạnh phúc là hàng giả

Tình yêu là tin đồn

 

*

 

Ngôi thứ

 

Nhan sắc có thu nhập

Cao hơn cái nết na

Và trái tim thì thấp

Hơn cái trôn đàn bà

 

*

 

Trái tim

 

Trái tim vẽ nguệch ngoạc

Trên cát bụi bất an

Bị bôi xóa tan tác

Trượt sóng gió trần gian

Chỉ còn rác và rác

Và cát bụi lầm than

 

*

 

Trinh tiết tháo

 

Thà bán trôn nuôi miệng

Sạch hơn bán tâm hồn

Những tâm hồn ô nhiễm

Bẩn hơn những cái trôn

 

*

 

Cô hồn

 

Không đồng phục trong quỹ đạo

Thà trần truồng lang thang

Không chủ nghĩa không tôn giáo

Xa lánh những thiên đàng

 

*

 

Lỗ và lông

 

Hoang tưởng hoa cỏ lá

Giữa hoang mạc mênh mông

Trong tiên động man trá

Hạnh phúc như chim lồng

Dù văn minh văn hóa

Vẫn ở lổ ăn lông

 

*

 

Tuyên truyền nhiễm

 

Con người đã như rứa

Thì cuộc đời như ri

Địa ngục là đất hứa

Thiên đường là bao bì

 

*

 

Râu và lông

 

Thiên hạ khéo bày đặt

Làm lẫn lộn vàng thau

Giữa háng hay trên mặt

Tùy theo mọc chỗ nào

Những sợi lông nhỏ nhặt

Được đặt tên khác nhau

Quân vương hay hành khất

Bất kể thấp hay cao

Không phân biệt giai cấp

Râu rồng bám lông ngao

 

*

 

Phế liệu pháp

 

Lục lọi đống đồng nát

Vớt vát cái đành dùng

Mò mẫm toàn thân xác

Moi tìm cái thủy chung

Giữa đời là bãi rác

Tìm người như điên khùng

 

*

 

Đảng và đạo

 

Lập gin đảng hiếu sát

Hành đạo tặc thế thiên

Thế giới đại đồng nát

Thiên đàng điếm đảo điên

 

*

 

Mùa xuân tình yêu và quê hương

 

Tôi không tin rằng có

Cái gọi là mùa xuân

Nhưng chắc chắn là có

Vô số rác và phân

Tôi không tin rằng có

Cái gọi là tình nhân

Nhưng chắc chắn em có

Cái gì đó trong quần

Không tin vào lời hứa

Cái gọi là thiên đường

Cả khi em nằm ngửa

Cũng không phải quê hương

 

*

 

Nín chết

tặng Lê Thạch Thảo

 

chơi với con dù mệt

nhưng cải lão hoàn đồng

con dặn ông nín chết

để làm ngựa nhong nhong

ông sợ sống hơn chết

chung chạ tưởng tiên rồng

mà hầu hết rắn rết

quả là tội tổ tông

ừ cùng con ráng hết

những ngày tháng rỗng không

mà dù sống hay chết

bên con mãi có ông…

 

*

 

phép

 

cái gọi là công pháp

phép nước như tư

pháp thuật sát phạt

tung hoành hành pháp sư

 

*

 

linh vật

 

có một số động vật

ngủ vùi suốt mùa đông

người linh hơn muôn vật

có bao giờ thức không...

 

*

 

trách Luân Hoán

 

cảm ơn người ở cõi thơ

« nghiêng chào Đà Nẵng tiểu thư » cõi người

Cảm ơn tôi được dựa hơi

Vợ tôi cũng được vẽ vời dễ thương

Tiểu thư họ Nguyễn đường đường

Gán bừa họ giả khó thương hồ đồ

Dù nguyền rủa hay hoan hô

Nghìn thu tai tiếng gian hồ ai mang

Bắt quàng trúng kẻ không sang

Và không sáng cũng nghênh ngang về trời

Thà trôi sông lạc chợ đời

Nghìn thu ngơ ngác cõi người khả nghi

 

*

 

Chim khôn

 

Bám tấc đất tối thiểu

Vừa đủ để cắm dùi

Vùi đầu như đà điểu

Lòn trôn lấy làm vui

 

*

 

Không có gì quí hơn

 

Có cái đạo vô lí

Có cái đảng bất nghì

Có cái lồng hoa mĩ

Khổ hơn không có gì

Thà không có gì quí

Hơn chỉ có bao bì

 

*

 

Khối u

 

Khoái ăn tươi nuốt sống

Vú sữa và phao câu

Tham ăn cố nuốt trộng

Nghẹn họng đến bạc đầu

Ngõ độc thực phẩm sống

Mạt kiếp khối u sầu

 

*

 

Tử hình

 

Sinh nhật hay họa phúc

Ngày lãnh án tử hình

Cũi người ta sống nhục

Đã chắc gì thác vinh

 

*

 

Bài tiết

 

Trong khi sống chờ chết

Làm mấy việc linh tinh

Bức xúc thì bài tiết

Làm thơ và làm tình

 

*

 

Thơ và tình

 

Làm thơ lấp đầy khoảng trống

Lúc buồn tênh lúc buồn tình

Làm tình lấp khoảng sống

Buồn tình giải phóng trùng tinh

 

*

 

Người nằm trên lề đường

 

Ngủ mê hay chết cứng

Trúng gió hay say mèm

Sống quì không chết đứng

Một cảnh tượng quá quen

 

*

 

Trứng rồng tiên

 

Trứng rồng chung chạ trứng tiên

Trứng ung trứng thối trứng điên trứng khùng

Có chăng cái trứng anh hùng

Trùng tinh điên đảo tinh trùng đảo điên

 

*

 

Vô duyên

 

Không đồng thanh đồng khí

Không tương ứng tương cầu

Miệng lưỡi chẳng thú vị

Vô vị cái phao câu

 

*

 

Làm trai

 

Chọc trời đạp mái rong chơi

Bõ công xuôi ngược đã đời dọc ngang

Vua là giặc cướp là quan

Thà ăn nằm ẩn trong hang qui đầu

hai bầu rượu trắng phau phau

gió trăng là bạn phao câu là mồi

 

*

 

độc tôn

 

đầu không qui thuận đầu hàng

tay thà trắng quyết không làm tay sai

tim không đen mặt không dày

tay mà chẳng để ai đè đầu

 

*

 

bùi ngùi

 

nay cúi mặt vọc đất

xưa ngóc đầu chọc trời

thời hạnh phúc tới tấp

ḷn trôn mà đă đời

nay tự do độc lập

sống chẳng ra buồi

đầu người đít ngợm

dễ vào luồn ra cúi

những cái đầu rập khuôn

nâng lên tầm cao mới

bảnh chọe những cái trôn

cái đít bà lớn lối

cao hơn mũ cánh chuồn

 

*

 

mất nước

 

hơi đâu nước đổ lá khoai

t́nh làm mà chẳng nguôi ngoai nỗi buồn

hơi đâu nước đổ lá môn

bao lâu mất nước mà trôn vẫn c̣n

 

*

 

vàng và đỏ

 

thời hoàng kim bất ổn

vua là giặc lên ngôi

đời vàng thau lẫn lộn

vàng và máu đi đôi

 

*

 

chẳng lẽ

 

đừng ăn khi cao tuổi

đừng nằm khi tuổi cao

đứng và ngồi không nổi

đừng ăn nằm hay sao

 

*

 

con

 

quen sờ bú từ bé

ham chơi là nếp nhà

con hư là tại mẹ

giống cha và hơn cha

buồn t́nh đời buồn tẻ

không thể thiếu đàn bà

con tim dù vẫn trẻ

con chim đă già

 

*

 

thằng bồi

 

thằng ḅi đồng chí thằng bồi

thằng bồi đồng chí thằng buồi cu li

sướng cu mù mắt tu mi

vào luồn ra cúi quy y cửa ḿnh

 

*

 

rút ruột

 

cửa quyền là cửa của ḿnh

thi đua rút ruột công tŕnh quốc gia

hi sinh lực phí tinh hoa

nhà nước cái miệng nước nhà cái trôn

 

*

 

múa rồng

 

từ thăng long đến hạ long

thăng long lúc hạ long đong nhục nhằn

tục tằn lên xuống ăn nằm

đầu rùa đít vịt lăng nhăng lắm tṛ

 

*

 

thiên thư

 

ngh́n năm hận cũ muốn đời mới

trường sa thất thế hoàng sa cơ

nam quan đông hải mờ biên giới

sơn hà nam quốc đối thiên thư

 

*

 

sợ già

 

bệ hạ bị hạ bệ

trâu ḅ vẫn trâu ḅ

sợ chết la nô lệ

sợ sống là tự do

 

*

 

kim cô

 

phật tiếp tay đồng đảng

bắt khỉ làm gia nô

tam tạng giở thủ đoạn

thần chú và nam mô

đại thánh cũng mù quáng

chui đầu vào kim cô

 

*

 

 

nh́n trước chẳng thấy mặt

ngó sau chẳng thấy lưng

mặt và lưng kẻ khác

chỉ đoán ṃ có chừng

quen mà như lạ hoắc

hở mà kính như bưng

 

*

 

đáng đời

 

hận bất đắc dĩ văng

sầu vô vọng tương lai

sống mà như chết thảm

hiện tại cũng đi đời

 

*

 

vua nam phương

tặng Bảo Đại

 

theo tà đạo âm đạo

ngọ môn là cửa ḿnh

thiên tử cung đ́nh đốn

đất nước nhục hay vinh

 

*

 

riêng một góc chiếu cho Lê Vĩnh Thọ

tặng Luân Hoán

 

cảm ơn nhé Luân Hoán

một góc chiếu cũng đành

không bon chen đ́nh đám

buồn ngủ gặp chiếu manh

 

*

 

hai màu mắt

 

mắt trắng ta để nh́n đời

mắt xanh ta để nh́n người như ta

trăm năm trong cơi gọi là

cơi người ta sống chẳng ra con người

 

*

 

chỉ c̣n mùa đông

 

mùa xuân không c̣n nữa

mùa thu đă chết rồi

đâu mùa hè đỏ lửa

đây mùa đông măn đời

 

 

Lê Vĩnh Thọ

@