Mt K Nim Bun

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

sắp đi qua hết vùng Đức Phụng

Đức Hải nằm chờ đến đóng quân

xóm biển lâu nay không dân chúng

chợt thấy khói bay lên không trung

 

báo vội thẩm quyền, chờ đợi lệnh

đại bàng cần tọa độ xác minh

rút tấm bản đồ ra khỏi túi

đại bác rền vang nhíu mắt nh́n

 

sau khi tử không c̣n hống

được lệnh tung quân lục soát ngay

trên mặt cát khô vươn dấu máu

bên nồi cơm bể chén đũa bay

 

không t́m thấy ai, tự nhiên sợ

bóng ngày sắp tắt vội đóng quân

dẫn nhau thận trọng ra biển

xa hầm mật bớt lạnh lưng

 

cả đêm thức trắng không sóng

ám ảnh trong đầu chuyện tử sinh

bị thương hay chết bao nhiêu mạng

nghĩ tới nghĩ lui trong rùng ḿnh

 

người bị nạn dân hay địch

thành phần nào cũng đáng thương

trời đánh h́nh như con phải tránh

bữa ăn nuôi dưỡng cuộc đời thường

 

pháo binh hay chính ta mang tội ?

suy cùng nghĩ tận lỗi về ta

ràng không chấm sai tọa độ

đôi mắt không dưng ứa nhạt nḥa

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)