Xa Quê Hương Nh. . .

Luân Hoán

                  chợt nhớ Trương Bưng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

cái thằng, thật, giỡn đây mày ?

xăm rằn rện cánh tay bạc màu

Xa Quê Hương Nhớ... Chị Dâu!

mày hiếu thảo dữ, hay rầu đa đoan

 

trước khi rời cái cổng làng

đêm thanh gió mát vườn hoang đă từng ?

chắc mộng mị lung tung

cho đời cày cuốc sáng vừng thái dương

 

chú mày lẫn lộn yêu, thương

hay ta đoán bất thường quàng xiên

Xa Quê Hương Nhớ Mẹ Hiền

muốn xăm mất mẹ hiền đă lâu

 

lớn khôn nhờ tay chị dâu

ông anh nghiêm khắc đầu giỏi thôi

bây giờ bước quá cổng đời

đụng ngay cuộc chiến bồi hồi nhớ ai

 

chị dâu thay mẹ nặng vai

tại sao không nhớ, nhớ ai, ông thầy ?

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)