Hành Quân Tam Quan

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

thỉnh thoảng ghé Tam Quan

khi đến thường sờ sợ

h́nh ảnh cái “gáo dừa” (1)

vừa cười vừa mắc cở

 

đánh đấm có được thua

nhưng chuyện “ôm đầu máu” (1)

với ta quả thật chưa

xài cặp chân bôn tẩu

 

đâu là Tam Quan Nam ?

đâu là Tam Quan Bắc ?

nơi đâu mă A Sầu ?

nơi đâu cầu Nước Mặn ?

 

trên bản đồ hành quân

mấy ṿng khoanh điểm đến

lội muốn rạc cả chân

khác chi nhậu tới bến

 

ngồi lưng đèo B́nh Đê

giống y một con khỉ

tiếng cắc bụp bên tê

làm hết hồn thi sĩ

 

đâu bánh tráng nước dừa

đâu làng bún số tám

nghe như chuyện đời xưa

lơ mơ hồn lăng mạn

 

trước ta xanh nghít rừng

sau ta sừng sững núi

t́m mối t́nh lận lưng

quả nhiên là quá khó

 

tiến chiếm mấy mục tiêu

rừng dừa liền ruộng cháy

đón ta chỉ bấy nhiêu

lá động thay tay vẫy

 

hành quân rồi hành quân

đế giày không kịp thở

giá khẩu súng lận lưng

được nẫu cho ghi nợ

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Vũ Khí)

 

ghi chú:

(1)h́nh ảnh và tiếng lóng chỉ sự thua chạy