Ch Dung Thân

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

nhiều bữa ưu ghé về pḥng trọ

để nguyên giày nằm trên ghế nhà binh

hai mắt nhắm ḷng lắng nghe động tỉnh

thèm tiếng chân ai nhẹ đến gần ḿnh

 

giờ hành chánh bạn cùng khu đi vắng

giấc ngủ không thương thằng lính phờ

đành trở dậy quơ áo khăn đi tắm

ḍng nước lạnh tanh chợt tỉnh bất ngờ

 

kỳ rửa nâng niu toàn thân tỉ mỉ

mấy vết sẹo đời được lănh huy chương

táy máy nghịch chơi bút thần viết thánh

chẳng nghĩ về ai chẳng gợn vui buồn

 

khăn quấn nửa người trở vào nằm lại

bụi bặm chiến trường chưa sạch mùi hương

nắng lọt qua song hồn nhiên nhắc nhở

những đôi mắt xanh lóng lánh sân trường

 

trà đá, phê, vỉa đang đợi

nửa muốn dạo chơi nửa muốn nằm nhà

rút điếu Salem gắn lên môi lạt

bật zippo nghe lạch cạch nhịp ba

 

không đi hành quân lẽ ra sảng khoái

một ngàykhông ḷng thấy trống không

chiến trường lẽ nào nơi hấp dẫn

nhưng hiện tại chừ chỗ dung thân

 

xách súng ra đi quay trở lại

c̣n đủ chân tay mặt mũi áo quần

sông núi vẫn xanh trong tim trong phổi

cảm tạ cuộc đời cho cơng trên lưng

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)