Hn Ch T́m Gp

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

những hồn chữ bám trên phiến

bu trên cành thiếp giữa gió bay

những hồn chữ nép trong hốc đá

ngủ dưới những gót giày

 

những hồn chữ ôm quanh chân rạ

nằm co ro trên những cột nhà

thở thoi thóp dưới mương nước đọng

cười mỉm chi trên những cánh hoa

 

những hồn chữ... ta xin lượm hết

bằng đôi tay kính cẩn nghiêng ḿnh

tâm thanh khiết dễ ǵ để chết

xin phà t́nh vực dậy các em

 

hồn nũng nịu vào hàng chật chội

hồn hiền ngoan khép nép nghiêm trang

hồn tinh nghịch long lanh mắt đẹp

nào các em, ta bước lên đàng

 

câu thứ nh́ nối đuôi thứ nhất

câu thứ tư tiếp gót thứ ba

cứ như vậy bài thơ hiện diện

mang hồn em và vía của ta

 

thơ của chữ chữ của từng mảnh sống

vạn vật trong đời sinh động hồn nhiên

cảm ơn thơ cảm ơn hồn chữ

cho ta vui đời sống vơ biền

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Vũ Khí)