Ngh Chn

Lc Hnh Qun

Lun Hon

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

dừng qun, phủi tảng đ ngồi

nhn cy thấy củi lượm hồi tản

nhớ lời chị dặn: từ từ

cẩn thận kẻo đạp m u lộn nho

 

dừng qun, ngồi dựa ba l

lim dim nhắm mắt tỉnh ngủ ngồi

thấy ai rất giống ti

hai tay bịt mạch mu tươi đang tro

 

dừng qun, nghe tiếng b chao

đang tm rắn lục ồn o cải nhau

thấy người giương mắt ngỏng đầu

như phn bua chuyện di dầu mưu sinh

 

dừng qun, mắc tiểu thnh lnh

rt ra thỏi ngọc xun tnh tưới cy

nước khng c cnh biết bay

theo chiều gi thổi lung lay l cnh

 

dừng qun, bứt ngọn l xanh

vấn kn thổi mi khng thnh tiếng ku

chợt cười, hồi nhỏ cho queo

khc khng thổi được gi reo tối ngy

 

dừng qun, cột lại dy giy

nghe mi vớ bốc ngy ngy rng mnh

chợt thương chn cẳng bộ binh

đi khng cần biết tri mn đặt đu

 

dừng qun, giở khỏi đầu

đưa tay vuốt tc bụi gu bay ra

một tuần chưa tắm qua loa

cn nguyn hương vị cỏ hoa dọc đường

 

dừng qun, nghe k cải lương

từ radio của thằng Phương Si Gn

chuyện tnh buồn rối bng bong

nhn đu cũng thấy bềnh bồng bng em

 

dừng qun, viết vội họ tn

ln mặt đất ni chnh vnh sần si

tn mnh nhn tới ng lui

chợt thấy lạ hoắc như người no đu

 

Lun Hon

(Ngao Du Cng Kh)