Mt Ngày N+

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

mỹ nhân tự cổ như danh tướng

bất hứ nhân gian kiến bạch đầu

Triệu Yến Tuyết

 

 

đương nhiên ta chẳng danh tướng

chắc chắn ta đây được bạch đầu

bạc tóc nghĩa đời trường thọ

cần chi lo nghĩ chuyện hôm sau

 

hôm nay vẫn thở như mọi bữa

sáng dậy vươn vai hít khí trời

chân tay da dẻ hồng hào lắm

dù nắng ăn đen mặt mũi rồi

 

có tiếng ǵ vang vô cùng nhẹ

là sương trên lá chợt se ḿnh ?

trong ta nhịp máu đi khe khẻ

vạn vật chung ḷng đón b́nh minh

 

ngày mới từng giây êmtới

vườn xác chào đón hồn nhiên

h́nh như quên hết trăm trận đánh

tận diệt cỏ hoa mặt đất liền

 

cánh chim về không chỗ đậu

vừa bay vừa hót thật vu

ta nghe rất ḷng ta nói

mỗi phút đời qua những t́nh cờ

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)