Gi Cu Sông V

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

đóng chốt dưỡng quân không hẳn chỉ

nằm dài vuốt rún lẫn sờ râu

lính đêm nằm kích quanh đồn trại

ngày bung lục soát xóm trước sau

 

vài tuần, ba bữa thay nhau gác

con nước ngược xuôi chảy chậm mau

đêm rằm cùng với trăng không mọc

gió bấc gió nồm chẳng khác nhau

 

đêm nay ta gác cầu Sông Vệ

trăng lưỡi liềm soimái đầu

nghiêng vai t́m bóng rơi trên nước

mặt kính thiên nhiên đă sậm màu

 

khuya lắc khuya loa bạn gọi

đích danh ta nhắn, hăy ra hàng

lính giận: - im đi đừng sủa

ta cười trấn tỉnh: - chớ nói càng

 

ông bạn bên kia người đấy

da vàng mũi thấp giống chúng ta

anh ấy thi hành mệnh lệnh đó

phải chó đâu sủa ma !

 

để giúp bạn hiền thôi mỏi miệng

M 79 phóng liền qua

vườn cây đọng màu trăng yếu

vệt sấm lóe lên xóa nhạt nḥa

 

xót ruột thương người đang đối địch

chiêu hồi hay thử ra sao

đă biết chắc rằng quân du kích

ta im mặc lính mắng tào lao

 

hai bên văng tục chừng vài phút

ta vịn thành cầu chẳng nghĩ chi

lại nghe tên họ ḿnh được gọi

giọng quen ẩn chứa những kỳ kỳ

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)