Li Rung

Lun Hon

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

nhng botte de saut vo mặt nước

rng mnh ngực nhi nỗi bng khung

bn đất mỉm cười hay chớm khc

ai dẫm vo ta tận đy lng

 

ma lạnh đang về mưa tầm t

nước đầy mặt ruộng trống quanh năm

cỏ dại tự do cn o uột

nhớ la hay sao yếu nảy mầm

 

ta thả thm vo một chn nữa

v rồi b bm bước chn đi

nước chẳng chảy theo nhưng loang tỏa

những gợn vng vo thở thầm th

 

chợt thong nhớ về đời nng nghiệp

một thời lớn mạnh của cha ng

bnh minh nắng chi đường cy cuốc

đm thu trăng rớt nặng gu sng

 

ma gặt la vng chu chấu nhảy

tru nằm nhai lại bng hong hn

sn gạch cao dần cy rơm mới

bẹ cau hoa trắng gi lồng thơm

 

con chim chất quạch s ngọn bắp

thương ngọn măng di con rắn khoanh

lm găng bụi duối tay tm n

uốn cả tuổi thơ theo nhnh cnh

 

mỗi bước ta đi dần dần nặng

hồn đời hồn vng nng thn

lm sao nghe lại cu h

những cnh lưng cng cấy mạ non

 

mặt ruộng bnh yn thanh thản qu

như tuồng qun hết chuyện đm qua

dẫu nước lấp đầy miệng đại bc

sut lọt chn v nổi da g

 

chẳng thấy tăm hơi con đĩa đi

c tru c nht c r thia

dễ g thấy được lưng con rạm

hồn đất qu thơm đ đoạn la

 

muốn đứng vi giy trn mặt ruộng

cho tnh ngấm đất, đất vo ta

đồng khng mng quạnh lm bia ngắm

nấm mộ cha ng hiện nhạt nha

 

khẩu sng đeo hng tr nặng bước

ta đi hồ dễ biết đi đu

d khoanh nhiều điểm cần thanh ton

chẳng c điểm no khng bể du

 

Lun Hon

(Ngao Du Cng Vũ Kh)