Phc Kích

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

chia quân nằm bọc ngă ba

sát bờ tre đất ngó ra mặt đồng

chạng vạng gió mát thong dong

chạy qua khuôn mặt trầm ngâm ngó chừng

 

thế ngồi không được thẳng lưng

vo ve con muỗi chích sưng sần

càng chờ càng thấy bâng khuâng

bỗng dưng hồi hộp tay chân mỏi nhừ

 

chân đêm nặng bước từ từ

bóng ma c̣n măi ngần ngừ nơi đâu

trái ḿn bấm nép phía sau

một nhúm dại khô lâu ngày rồi

 

chờ hoài không thấy con mồi

nghĩ chơi một đoạn thơ rời linh tinh

đêm im lặng đất làm thinh

bẻ ngón tay chợt rùng ḿnh thở sâu

 

tin t́nh báo dỏm mất rồi

nửa khuya đành bỏ cuộc chơi rút về

bài thơ phục kích chưa hề

viết ra nhưng đă nằm kề trái tim

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)