Hành Quân

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

hành quân không khó khăn

khởi đi lững thững đến khi lừng khừng

súng cầm tay đạn quấn lưng

vừa bước vừa ngó lung tung đất trời

 

trong đầu cứ nghĩ dạo chơi

tự nhiên thanh thản như hồi gác cu

nhiên không phải cái ngu

chỉ cái nghĩa vụ thiên thu để dành

 

hành quân dữ lành

gặp dữ bỏ mạng gặp lành lên lon

một nhành dương liễu con con

đổi cái tính mạng c̣n son cũng buồn

 

riêng tôi luôn giữ b́nh thường

không nón sắt súng trường theo chân

áo giáp đè nặng tấm thân

nhỉnh hơn bốn chục tính quần áo luôn

 

tôi đi thở hít khiêm nhường

nghe trong buồng phổi luồng khí thơ

mục tiêu không bất ngờ

ngoại trừ quân địch dật dờ vuốt râu

 

hành quân giản dị vậy thôi

tôi xem như cuộc dạo chơi thường ngày

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)