Chy

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

tưởng chẳng bao giờ phải bỏ chạy

đây ngờ cũng lúc này đây

hận rằng không bại phải rút

vác chân lên cổ giữa ban ngày

 

uổng công phí máu hao lựu đạn

tiến vào chưa quá mười săi chân

đại bàng ra lệnh tùy nghi rút

vừa bắn vừa lui trong phân vân

 

chiều nắng đổi màu sang xám xám

gió thênh thang thổi cánh đồng không

chẳng phải chạy đua cùng thần chết

tăng tốc cặp chân vượt hoàng hôn

 

địch tống tiễn theo nhiều đạn cối

́ ầm mặt đất thủng sau lưng

lâu ngày không chạy đôi chân mỏi

bám theo con cái chẳng lừng khừng

 

chạng vạng đă thua khi tới đích

tạm an toàn kiểm lại quân

rơi đâu đó đôi ngọn tóc

nỗi bực trong ḿnh cũng mấy luôn

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)