Ông Ca Tôi

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

ít nhiều tôi phục hạ

ông đàn em trội tuổi đời hơn

vài lần đă phạt trễ phép

nửa ngày không được nói ba lơn

 

ông nghiêm túc lắm, thi hành đúng

giữa đôi môi tái ngậm cây tăm

đứng đi sinh hoạt như thường lệ

únhư đang bị mắc dằm

 

vóc ông không hẳn lùn tịt

bởi cái bề ngang nhiều mở xương

chân đi chữ bát (thường giàu xụ)

riêng ông vật chất khá khiêm nhường

 

nhập ngũ lúc nào tôi không

binh nh́, binh nhất đă qua xong

bây giờ hạ (sắp lên nhất)

vẻ như ông rất bằng ḷng

 

ưu điểm của ông chân thật

nói nấy chẳng ṿng vo

xấu tốt với ông đều bạn cả

nhiên đôi lúc biết giả

 

kích giặc gác đêm không tệ lắm

không hề sốt sắng chẳng than van

dẫn ba thằng lính đi như bạn

chẳng ta đây hạ quan

 

tài ông xuất sắc tán gái

nói đúng hơn dụ quí

quân đóngđâu cḥm xóm

nghĩa chỗ ông la

 

bầu ba bốn trăng không ngại

thằng chồng nhảy núi, khỏi lo xa

ông chẳng hiếp ai bị hiếp

mới kỳ, mới thật sự tài ba

 

thiện nghệ của ông đồng đội phục

không tăm không tiếng xấu rầy

tôi lấy quyền đề nghị phạt

cái duyên thượng đế cho thôi

 

gặp được của ngon, ông nháy mắt

muốn nhường lấy thảo, tôi trừng ngay

trong tôi một ngụy quân tử

thà rằng thỉnh thoảng cũng may tay

 

lính trẻ xa nhà đều rứa rứa

(cho tôi xin lỗi nếu nghĩ sai)

ăn ngủ bài tiết

tự quân b́nh được thế mới tài

 

ông hạ chịu tôi lắm

tôi thiên vị ông chút xíu xiu

đạo đức hay không đâu dễ luận

t́nh dục đi liền với t́nh yêu

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)