Phi Trường

Qung Ngăi 1967

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

bốn đứa gộp chung bốn kiểu cười

sao dường như chẳng vui

mỗi thằng riêng cơng một tâm sự

ba oằn nặng nỗi ngậm ngùi

 

người đă không vui, cảnh quá buồn

không h́nh dung được cái phi trường

một đường piste thẳng non cây số

một cái nhà trơ mái với sườn

 

độc nhất một người nữ nhân viên

ngồi cùng với nắng mộng lim dim

bụi nằm thao thức trên nền nhám

gió chẳng bay qua, không bóng chim

 

đối diện chênh chênh mươi cây dừa

tôn tranh nằmvách phên thưa

ra vào thấp thoáng vài con chó

người đă xa nhà, đang ngủ trưa ?

 

một đoạn đường đâm vào khoảng không

mái nhà không vách như trời trồng

giữa ḷng rào kẽm bao cát

cỏ nhú đầu c̣n ngại thong dong

 

chưa quá đoạn đường mươi bước chân

cổng vào ngổ ngáo đứng chần dần

một ngưới lính gác phơi nón sắt

trưa đổ nắng đầy lên cánh lưng

 

vọng tiếng động khua trên đường khô

chiếc xe ngựa hiện giữa bụi mờ

vài ba người lính dường đang ngủ

đẹp bức tranh tàu nét đơn

 

ngồi đợi chuyến xe Air Việt Nam

không chừng chưa chịu chạy ra đàng

bốn thằng chụm lại thành một đống

nh́n kỷ, hiện thành dấu chấm than

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)