Chng Cui

Mt Cuc Hành Quân

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

rút quân vừa khỏi sườn đồi

gặp ngay vạt ruộng đang hồi lúa non

mươi con gái nông thôn

xăn quần quá gối đùi thon trắng ngần

 

tiếng cười lính ghẹo lông bông:

giũ chiếu xong nhớ gắng nằm chờ nghe

khỏi cần cơm trắng nước chè

hạ thấp tấm liếp sau trước đi

 

mười ngày chẳng đụng độ chi

anh về không chuyện kể đâu

nhưng sẽ thức suốt đêm thâu

hơi cho vết nhớ sâu chóng lành

 

mươi gái giữa lúa xanh

nghiêng qua trở lại tṛng trành mắt nheo

tiếng cười thanh thoát trong veo

bỗng nhiên tôi thấy ḿnh nghèo hồn nhiên

 

mười lần cả chục y nguyên

lính gặp phái yếu huyên thuyên yêu đời

tử thần tạm lánh một nơi

đồ tham trận chưa rời khỏi tay

 

đang nghiêm làm một ông thầy

vài phút chợt thấy ḿnh lây ba trời

thật ra chỉ làm bộ thôi

tôi cũng liếc ngó cả mười em

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)