Ngày Ngh Thiếu Bn

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

bữa trưa Bắc Sơn bữa chiều Bắc Hải

một ngày rảnh rổi chỉ lo ăn

Bắc Hải cơm sườn ṃn cuống họng

Bắc Sơn thịt nướng bụng đă quen

 

đời lính chiến, tự t́m cái thú

khỏi rầu thúi ruột chết như chơi

đánh xong một trận c̣n đầy đủ

phụ tùng thân thể vui rồi

 

đôi khi không đánh, về, thiếu bạn

chầu rià Tám nghĩ vu

em ngồi trong lớp đang làm toán

hay núp cùng ai say làm thơ ?

 

phê mấy cử, không tăm dạng

chiếc áo nào bay cho dễ thương

không cần quen biết, bồ hay bạn

chỉ mong thành phố mùi hương

 

Tám chán rồi, t́m xe ngựa

thuê bao một chuyến giang hồ chơi

lộ tŕnh vẫn những con đường

thư thả làm thay mặt cuộc đời

 

đi đâu cũng về ngang Lệ Ảnh

gần pḥng trọ, chỉ thế thôi

chị em Sáo, Sẻ đều có chủ

cũng liếc cầu may có nụ cười

 

một ngày bỏ trại vô duyên thật

chuyện nhảm vài câu với chủ nhà

“đéo bà” lăo dán ngay trên miệng

được dịp liên miên xổ cả ra

 

chữ Tàu học lóm chơi vài chữ

chẳng “tố-chè” không “tuy-hủi-x́”

đi luôn một mạch ra nhà xí

đứng rung giọt thánh cười mỉm chi

 

ngang cửa Minh Đường thấy pḥng khóa (1)

th́ thôi thư thả mở pḥng ta

quăng ḿnh xuống ghế nhà binh thở

tâm không viễn mộng hồn không ma

 

trưởng đảo Lư Sơn đă về đảo (2) ?

tay vẽ tài hoa lặn đâu ta (3) ?

giận ḿnh quên hẹn em yêu dấu

ghé chơi một trận xáp lá cà

 

Luân Hoán

1.Minh Đường nhân viên đài phát thanh Quảng Ngăi

2.nhà văn Vương Thanh Trẫn Hữu Huy, trưởng đảo Lư Sơn

3.họa sĩ Nghiệu Đề, hai bạn thuê chung pḥng với LH

(Ngao Du Cùng Khí)