Đon Viết Thu

Luân Hoán

                       ngọn hương vội nhớ mẹ hiền

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

ngày xưa mẹ ghé Thu

h́nh như đa số thường đường sông

mẹ không trực tiếp gánh gồng

nhưng luôn xuôi ngược bán buôn theo ḍng

 

thả đời theo những nhánh sông

Trà Khúc, Sông Vệ bềnh bồng Thôn

Vực Hồng, Cổ Lũy, dấu son

từ chân mẹ ngấm hương c̣n đâu đây

 

xứ đường ngọt cỏ ngọt cây

chắt chiu mẹ chở về bày Hội An

ghe bầu trĩu nặng trăng vàng

gói sáng vóc dáng hoàng bán buôn

Thu , chừ con đến thường

nhưng chỉ quanh quẩn trong đường đi săn

săn người tuy đă hơi quen

lần nào cũng nặng băn khoăn lạ lùng

 

hôm nay ngồi ngó mông lung

dấu thành thị đă thành vùng cỏ hoang

gạch vôi gỗ đá ngổn ngang

nơi nào mẹ đến bốc hàng xuống ghe ?

 

t́m thăm, súng vẫn lăm le

nghe thầm bốn phía đang đe dọa ḿnh

ngày xưa nắng ấm thủy tinh

không vướng khói đạn linh tinh như chừ

 

vẩn vụn vặt suy

cũng thương nhớ đến từ ngẩu nhiên

Thu thời mẹ hữu duyên

thời con dữ núp trong hiền quanh năm

 

thả ḷng qua ruộng qua sông

thương cánh trắng ṿng ṿng buồn tênh

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)