Ngă Bnh

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

từ sườn đồi thoai thoải

lao vút xuống cánh đồng

không nghe nhịp lồng ngực

thoáng thấy thân bềnh bồng

 

phản xạ từ thức

lỡ trớn vấp xác nằm

chính ḿnh thấy lảo đảo

như ai đâm thủng ḷng

 

người nằm không c̣n thở

đâu đủ giờ đào chôn

lệnh tiến quân cấp bách

bước đi như mất hồn

 

ba ngày sau quay lại

đồng trống xác vẫn c̣n

không dám lại gần ngó

vội lên đồi bồn chồn

 

xác người nằm phơi đó

hồn đợi thân nhân

nơi đâu quê quán

vĩnh viễn không mộ phần

 

ba lần quay ngó lại

chẳng thấy ra quân thù

người chết ta không giết

ám ảnh buồn không nguôi

 

quả thật ḷng xấu hổ

không vùi nông được người

lệnh rút ngay hay chết

đành bất lực buông xuôi

 

khi đă về tới trại

lên cơn sốt th́nh ĺnh

rượu uống không thuyên giảm

co trên vơng làm thinh

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)