Thư Xun

Em Hu Phương

Lun Hon

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

một xấp pelure mong manh

tờ hồng tờ trắng tờ xanh dnh chm

nt chữ nhỏ nhỏ ngại ngng

run run khp np ngập ngừng theo nhau

 

dng trước dắt du dng sau

hương tay ươm xuống từng cu chn tnh

l thư ti chọn cho mnh

lung linh lấp lnh ảnh hnh thn quen

 

em l c b mắt đen

mi thơm m những chiếc răng ngọc ng

cho em mặc sức cắn ta

cng sướt nhiều vết thiết tha cng nồng

 

em l c b m hồng

c hai ci lm chờ trồng thi ca

ta mơ mng được ln la

tỉa ln từng nụ tnh ca bốn ma

 

em l c b thch mưa

mi hương mt ướt sng trưa thơm lừng

khng cần dy buộc vo chn

ta bước khng khỏi cho sn qu tnh

 

em l c b thng minh

cnh tay p st thn hnh lưng ong

ta đi khng biết mấy vng

để rồi quị gối vo lng bao dung

 

cầm thư, mơ ước tứ tung

đọc chưa hết chữ anh... hng knh yu

đ nghe lng dạ phiu phiu

ngỡ mnh quả thật đng yu v cng

 

thư em từng chữ bọc nhung

từng cu bọc lụa khim cung thật th

ta l lnh trận miền xa (1)

nhưng hồn đang quẩn hin nh của em

 

chỉ nhn khng dm đọc tn

đ vang từng tiếng nhịp tim nồng nn

đm nay chắc được mơ mng

ngay trong phin gc rừng hoang sao trời

 

tn em thật, giả cũng vui

tnh em giả, thật cũng bi ngi thương

tạ tnh em gi hậu phương

cho ta vi pht chợt thương chnh mnh

 

Lun Hon

(1) đề một ca khc của Ngn Giang

(Ngao Du Cng Kh)