Thói Quen Quân Hành

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

không màu cũng không làm điệu

thói quen ta mỗi lúc hành quân

mang đường phèn, nguyệt san tạp chí

nhét lung tung chật ních túi quần

 

đường phèn thế những viên kẹo ngọt

tạp chí, nguyệt san để thấy gần

cuộc-đời-thường góc nhà thành phố

hội vui ấm áp người thân

 

cuộc hành quân bỗng nhiên nhẹ nhơm

di chuyển, xung phong, lục soát, dừng quân...

những khoảng trống tùy theo dài ngắn

truyện cùng thơ đọc viết cầm chừng

 

thú vị gặp Lâm Chương Biệt-Động-

cái thằng này, một bản lănh thơ

không cao ngạo, chỉ ưa trào lộng

chữ nghĩa không cần bọc viễn

 

thường đụng nhất, thằng Vĩnh Thọ

câu canh nông đại bát nổi vồng

thơ của hắn chứa toàn thuốc nổ

không banh thây nát tan ḷng

 

tên hiền nhất, vẫn thằng rượu

uống không nhiều ói ra thơ

Cao Thoại Châu của Na, chính gă

rót rượu chia khắp giới giang hồ

 

không đủ giờ đọc liền trọn truyện

Trần Hoài Thư vẽ lại chiến trường

thằng ốm vậy đi Thám Kích

lại trải ḷng lót đẹp văn chương

 

c̣n nhiều nữa khó ḷng kể hết

những dân ghiền sách báo hơn ta

đi đánh giặc không đi chết

đọc, viết chơi cứ vậy

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)