Vt Trang Sc

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

thường khoechỗ thắc lưng

khẩu súng thô kệch vẫn chưng ỡm

không lủng lẳng cứng đơ

lâu lâu phải ướm tay sờ kiểm tra

 

hai vai dắt vài quả na

ngại để trụi lũi giống gà mắc mưa

cái la bàn thật dễ ưa

nằm gọn túi áo rất vừa tầm tay

 

bản đồ lái cái mặt mày

chứng tỏ thằng lính ta đây thẩm quyền

vài cây bút dắt làm duyên

đi, ngồi, ḅ, chạy - thẳng, xiên bất thường

 

vật này có hơi cải lương

dành riêng đứa ít khiêm nhường, nhà quê

đó là tu huưt síp lê

lâu lâu tṛng cổ mang theo điệu đà

 

vật trang sức lính riêng ta

chỉ chừng nấy món đủ hoa cành

mạng ta làm được mảnh sành

đính trên cổ miếu hoàng thành hay không ?

 

ơn đời nợ trả núi sông

tử sinh một cọng lông hồng phất phơ

mai sau chắc chẳng bao giờ

ghét Cao Quát, nghi ngờ Nguyễn Du

 

bề ngoài không giống thầy tu

bên trong kích chiến khu vẫn hiền

không thành Phật, chẳng thành tiên

thành một thằng lính duyên, ăn tiền !

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)