Hoàng Hôn Xanh

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

nằm ngửa trên poncho

mây chiều bay qua trán

gió lảng vảng đến chào

hồn ngă về văng

 

em đôi mắt đen trong

những chiếc răng sáng bóng

hai áo hở hông

gót chân tṛn sáp đọng

 

lắc đôi bàn tay

nũng nịu vành môi nóng

phiến đỏ hây hây

thắc lưng chừng như lỏng

 

bất chợt ta lắc đầu

nh́n những cành thấp

thấp thoáng cặp chim sâu

chắc thay nhau nằm ấp

 

chiều xuống không phải lên

như nhà thơ Xuân Diệu

hay ta nằm trên

độ cao hoàng hôn đến

 

xuống hay lên

một ngày cũng sắp măn

ḷng lăng du bồng bềnh

thân chưa vướn vết đạn

 

nằm ngửa trên poncho

đợi giờ đi t́m chỗ

ẩn thân đợi chờ

không ngoài tiếng nổ

 

nuí cao trời bao la

oằn ruột nỗi nhớ nhà

em yêu cha già

trước mặt xa quá

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)