Lên Núi

Nghĩ Linh Tinh

Luân Hoán

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

1.

chưa được đọc Saut Đêm (1)

của nhảy thi

đă thấy chút chênh vênh

khi lên lưng chừng núi

 

không ông nhà thơ

Huyền Chi nhảy tối

cảm thấy

đu cánh chới với ?

 

tôi đoán h́nh như không

bởi ông đang mộng

ôm trong tay bóng hồng

cả hai cùng bay bổng

 

tôi tin rằng sẽ không

bởi mở: thơ mở

ông say sưa phiêu bồng

cùng thơ mở sinh lộ

 

Saut Đêm giống nhảy đêm ?

giống cũng khác

hai không gian em

một bên thiếu tiếng nhạc

 

2.

khoái Giấc Ngủ Chân Đèo (2)

của ông quan Đà Lạt

chừ dịp làm theo

nhưng sao thường ngồi ngáp ?

 

đèo nào cũng chân

ít khi ta dừng lại

đợi khi lên đến lưng

ngồi chơi mới thoải mái

 

chân đèo lưng đèo

cách nhau không nhiều lắm

nhưng ta thích leo trèo

càng cao càng dễ ngắm

 

ông nhà thơ Duy Năng

chắc vách đá

mến cỏ xanh thăng bằng

nên rất hay nằm vạ

 

tôi nghĩ ông nói chơi

cho thơ thêm lăng mạn

bởi đâu dễ ngủ ngồi

chân đèo như thi

 

nhưng thực thực

h́nh ảnh cùng đẹp

thơ trong giấc phiêu du

bềnh bồng cơi sống chết

 

3.

vượt đèo đi tay không

súng bên hông lủng lẳng

đi nghĩ dông dông

mất hẳn sợ ai bắn

 

không nhớ thơ Nguyên Sa

Trần Dạ Từ, Nhất Tuấn

Hoàng Anh Tuấn, Nhă Ca...

nhớ thơ nồng thuốc súng

 

hợp cảnh hợp t́nh chăng

toạt bao thuốc

tưởng dễ viết lăng nhăng

hóa ra ngổi vật

 

Luân Hoán

(Ngao Du Cùng Khí)

1.tên thi phẳm đầu tay của nhà thơ Huyền Chi

2.tên thi phẩm đầy tay của nhà thơ Duy Năng