Cu C Thời Ấu Thơ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

rt một nam vạt giường

ai bỏ ngoi bờ mương

tước nhỏ sợi dy chuối

một đầu cột con truồng

thả xuống nước chờ đợi

c mng quanh, xem thường

lo ngư ng con nt

 

bất chợt nan vạt giường

rung rung như gi thổi

con c no dễ thương

đang ngậm mồi chực nuốt

giật nhanh ln lạ thường

dng c mại rơi tỏm

 

ngồi cu từ giờ thn

m man sang giờ tỵ

giật lin tiếp nhiều lần

c treo ln rớt xuống

khng muốn dng lưỡi cu

thch mồi sung như vậy

t ra c đỡ đau

chỉ hoảng hồn một t

 

gi ht bờ tre xanh

nước theo dng thủy lợi

my trắng lẫn trời xanh

chập chờn loang mặt nước

thng chn đất lanh chanh

đưa qua rồi đưa lại

đm cỏ g loanh quanh

chỗ ngồi như nệm mt

 

nước trong vắt trong veo

thấy r lng ct đất

khng c r c tru

c kh nhiều ci mại

thn lp trắng như vi

tung tăng ln thở mi

c-mặt-nước nổi tri

như lăng quăng bụ bẫm

 

khng đ kiện, đ banh

khng bắn bi, u mọi

toi ngồi cu trời xanh

rớt một vng dưới nước

c ăn, dọa, giật chơi

khng mng chuyện c được

ti cũng cu chnh ti

bằng bao nhiu mộng ước

 

ước chi c vạt giường

hm nay ngồi cu lại

giữa dng chảy đời thường

bắt được ti trẻ lại

 

khng c bờ tre xanh

cũng khng dng thủy lợi

vẫn cn nguyn trời xanh

ti cng thời thơ dại

 

chẳng thể nomi

trn chặng đời đ qua

thỉnh thoảng được hồi tưởng

trong hạnh phc nhạt nha

 

Lun Hoán