tiễn Đặng Văn Ngoạn

 

 

xuất thn kha mười chn (19)

trường V Bị Quốc Gia

chng thư sinh xứ Huế

thnh anh lnh ho hoa

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

về binh chủng Biệt Động

lm Cọp-Ba-Đầu-Rằn

đụng trận như cơm bữa

thần chết thnh thn quen

 

Ba Gia rừng ni biếc

vi tay sợ đụng trời

bi thơ khng ai viết

thả nổi theo my tri

 

Ni Du thương Ni Dẹp

Ni Ngang nhớ Ni Trn

ng quanh trời đất hẹp

tiếng đạn bay vo von

 

tiếp viện rồi đng chốt

bờ bụi no cũng phơ

đn chim khng chỗ đậu

đội khi bay vẩn

 

muốn lon về Thạch Trụ

muốn đ. về Nghĩa Hnh

cu ht thật dung tục

thm trầm trong tinh ranh

 

my tinh khn như co

chưa phải đội cỏ xanh

nn từ từ đỏ ngực

mai cứ nở ngon lnh

 

Quảng Ngi khng rch o

my lội ra Quảng Nam

cuối cng đất Thanh Qut

k php cho dễ dng

 

cũng may my mạng lớn

sng đạn biết nịnh người

để cho my lnh lặn

với đầy đủ niềm vui

 

tao xưa thường lng phng

la cPhở Lm

nghe c tn Biệt Động

m Tuyết nu, tao dng

 

đu ngờ my l hắn

ci thằng Biệt Động Qun

đ nhiều lần bị bắn

hơn thi qu chừng !

 

ai d cũng c lc

hai phế binh quen nhau

lại chng thnh b bạn

rồi lng giềng của nhau

 

với ci lon đại y

tuy khng cn trn vai

my cũng vẫn rất hch

lm chủ tịch... hẳn hoi

 

đời tuy khng đẹp lắm

nhưng đầy đủ tự do

tao lm thơ phản chiến

chẳng phải v cụt gi

 

my v số một

suốt ngy thọc bi da

cuộc sống tưởng đ ổn

vận nước đnh ha ra...

 

sau Thng Ba Gy Sng

(chữ của Cao Xun Huy)

tao đinh ninh my chết

đu ngờ my vẫn ch

 

tao may c vốn liếng

ba chữ số ngn hng

đo bng đm chim kiểng

cho đến ngy lang thang

 

mười tm năm khuất bng

trn con đường Hng Vương

bất ngờ tao c dịp

về thăm lại phố phường

 

gặp Xun, Tng... đầy đủ

mới hay được tin my

vẫn cn chỗ ht đất

xứ cờ hoa bay

 

biết tin, mừng để bụng

đu dễ g gặp nhau

bỗng nhin nghe my gọi

khoi cn hơn tỉa ru

 

my vẫn ngon như

lm ng chủ qun ăn

cn tao vẫn lẳng lặng

thơ con cc nhọc nhằn

 

đời mỗi thằng mỗi khc

my bay bướm c tiền

c lun cả vi khuẩn

ung thư đến cầu duyn

 

giai đoạn một nhường bước

ruột nt giai đoạn hai

giai đoạn ba, may phước

chỉ tặng ci vẻ gi

 

đầu tc chừ bạc trắng

c hề hấn chi đu

lỗ bi da vẫn sẵn

my tha hồ giải sầu

 

phải cng nhận mạng lớn

nhờ tu hnh thm su ?

trầy trật vẫn cứ sống

v chắc cn sống lu

 

nhn đy tin my biết

hơn mười năm trước đy

tng đề ti, tao viết

thơ phng điếu cho my

 

bi thơ đ thất lạc

nhớ mang mng thế ny:

hỡi ơi thằng bạn qu

my đi đu mất thy

 

my chếttrn biển

lm mồi cho c ăn

my chếtsườn ni

ha thnh cy g chăng ?

 

đại khi l như vậy

chẳng than thở qui g

nhưng nỗi buồn c đấy

d khng qu lm li

 

cn một tin rất ngộ

năm ngoi tao bất ngờ

được điện thư trưởng nữ

của my gởi cho tao

 

mừng my c con gi

đ l nhiếp ảnh gia

viết văn v viết nhạc

Đặng Mỹ Hạnh, bảnh ta !

 

kiểm lại, my tốt số

so với ta, hơn nhiều

thứ nhất c hai ci...

thứ nh vẫn tin yu

 

cuộc đời vốn đi ngộ

những ai giu lạc quan

thứ ny my v địch

nhờ khn kho, nhẹ nhng

 

nhưng sẽ đng qui luật

hai chn hơn một chn

nếu my c về trước

lấy bi ny lt lưng

 

thiếu y tiễn đại y

đi đi đừng lừng khừng

chẳng rủa my đu nh

ơi bỗng nhớ qu chừng !

 

Lun Hon

viết sau cuộc điệm đm đm 09-02-2011