thay bi tiễn L Hn

 

 

đắn đo mi cuối cng cũng viết

(loạt bi ny cng lc nặng cn

trọng lượng khng cn từ nghệ thuật

m hnh như cảm hứng vơi dần)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

sống v chết mỗi người c số

cứ tạm tin như vậy cho yn

anh ba phải như người lẩm cẩm

khng tin dị đoan rồi lại tin

 

phải cng nhận thật l kh viết

một bi thơ tưởng tượng bng đa

dẫu xăm mnh cũng khng chạm được

nỗi buồn chnh mnh, đnh chịu thua

 

anh chọn hm nay, ngy sinh nhật

em vừa ln độ tuổi su

anh vẽ ra đy một chiếc bnh

với đn cầy v cả phong thư

 

đn anh thắp lung linh nh sng

như đời em vẫn mi reo vui

với lạc quan nhu ha giản dị

em lun lun sống với nụ cười

 

anh chẳng thể ni lời ca ngợi

đứa em mnh hết mực yu thương

d chn thật cũng l rất ngượng

thi xếp vo gc kn giữ hương

 

nến đ thắp em nhn hẳn tỏ

những thng năm đ qua trong đời

từ cậu b ra từ Phố

ht hương rừng gi ni rong chơi

 

em lớn khn như b mụ thổi

bay biệt phương xa học sống đời

sinh hoạt Tuổi Xanh chừng qun lững

bỗng lại về như trở lại ni

 

cng một mẹ, em l con t

ba yu m nhiều nn rất thương em

anh thuở nhỏ c em lin tục

rượt chạy di khi by học thm

 

c lẽ vậy anh thương em nhất

tnh anh em kh ni v cng

anh đ mượn thơ by tm sự

ngay khi thơ cn vụng bước chn

 

em đ đọc hoặc em chưa đọc

cũng chả sao, anh viết nhiều lần

ngay cả lc sắp ra mặt trận

nghĩ về em như o che thn

 

em từng nhắc dng ta rất thọ

anh chưa chi, em rục rịch g

d nghĩ dại cũng khng dm nghĩ

ni chi l thơ thẩn chi chi

 

ch b bạn nht như thỏ đế

nhưng chnh anh run chẳng giống ai

yếu bng va, nn khng nghĩ nữa

chc em giu tuổi mới thơm vai

 

bi thơ buồn khng cần hẹn lại

v chẳng bao giờ anh phải viết đu

em cũng vậy khng cần phải viết

tiễn đưa anh khi phải về chầu

 

my buổi sng nơi anh trắng lắm

my buổi chiều emnhư bng

vẫn nguyện vẹn như cn ba m

gọi tn nhau cho ấm trong lng

 

anh bỏ bt, khng cần viết nữa

giọt tuyết trn gương đang ng v cười

 

Lun Hon

(Montral, 09 giờ 16, thứ , 02-02-2011, tuyết, -10C)