Người Được Gọi Tn,

Cuối Cng Cất Cnh

 

 

ti hiểu ti bao nhiu

hiểu được anh chừng đ

đm nguyệt bạch nguyn tiu

lng trăng rằm sng tỏ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

văn xui năm bảy trang

văn vần ba bốn đoạn

kỷ niệm thắp dung nhan

thấy nhau chưa mn nhn

 

thương nhớ dần nhạt phai

buồn man man v hạn

anh đi sng sớm mai

nơi ti đm chưa mn

 

nhận tin buồn buổi trưa

ng bng mnh chnh ngọ

mu vng vng đong đưa

khng nguyn mu nắng lụa

 

nhắm mắt đốt tm hương

trn đầu trời qu rộng

đứng trn ci v thương

m mờ chuyện chết sống

 

thi như vậy cũng xong

một cu anh viết nhắn

xa nhau hm bốn năm

lng cn nghe cay đắng

 

ti sống kể như xong

anh chết cn nguyn đ

những ca khc ấm lng

mỗi lần nghe, thấy r

 

nụ cười, đi bn tay

cứ vẫn l xun sắc

đu đ hương tc my

vướng trăng tn h phố

 

c ci bng mt anh

đầu ti bớt kht nắng

sao quay ng qu hương

lng vẫn v cng nặng

 

anh được gọi kh lu

chừ mới bay vĩnh viễn

một xếp một đi cu

xin gọi l đưa tiễn

 

biết anh dịp thật ngộ

quen anh rất tnh cờ

chơi thn chỉ một dạo

chn anh vo cu thơ

 

Lun Hon

16-01-2009