CI X BẾP

 

L Văn Trương



- ng mnh con, cứ bm nhằng nhẵng lấy con đ... ấy th cn lm ăn g. Lại đy.

Thằng T, bất cứ lc no, nghe thấy tiếng b to bo, bệ vệ m ci quyền p chế của kẻ mạnh cng ci tập qun xấu xa của x hội đ bắt n phải gọi bằng "mẹ" l n lạnh cả gy. N biết, hễ khi no b kia gọi đến n th phi phải đnh tất phải chửi. Khổ thm cho n nữa, l mỗi lần, n phải đnh, phải chửi th y như chị Hai l người yu qu nhất đời của n cũng bị đnh, bị chửi ly. Mỗi lần b kia gọi, n tuy sợ chết đi m cũng phải lại gần, khoanh tay, thưa:

- Bẩm mẹ bảo g con?

Người ta bắt buộc n phải cử chỉ lễ php, phải ni năng cung knh như thế. Nhưng ci tiếng mẹ, đối với n, chẳng những khng nghĩa g m lại gy lắm cảm gic hi hng. Chỉ ci tiếng "chị Hai" đối với n l c vẻ thiết tha. Mỗi lần gọi chị Hai, n thấy tri tim nhỏ xu của n hồi hộp, một tia sng m đềm ấm p ở trong mắt n bay ra m bao phủ, m m ấp lấy ci người n gọi. N cho rằng ci tiếng đng yu, đng qu nhất đời l ci tiếng chị Hai, m ci tiếng mẹ l ci tiếng đng gh, đng sợ nhất. Cn tiếng mẹ đối với n l biểu hiện cho sự đn đnh, ght bỏ m ci tiếng chị Hai l hnh ảnh của sự yu thương nồng nn. Khối c non nớt, tri tim trong sạch của n đ định nghĩa cho hai tiếng gọi kia những tự bao giờ.

N ln su, người ta cho đi học th n cũng đi học chứ no c hiểu đi học để lm g. Nhưng mỗi lần, chị Hai n bế n vo lng, nước mắt dn dụa bảo: "Em cố học đi cho chị Hai nhờ" th n thấy thch học lắm, chứ no c biết chị Hai yu qu được nhờ g về sự học của n đu. N chỉ biết rằng đi học th thm một ci cớ cho mẹ gi nhiếc mc chị Hai, mỗi khi mẹ gi n phải bỏ tiền ra mua thỏi mực hay chục giấy cho n. Tuy thế, n vẫn thch học, m n lại học chăm bởi v n cảm thấy mỗi lần chị Hai thấy n "ku như con cuốc ma h" l trn vẻ mặt thảm sầu kia lại hiện ra một vẻ vui mừng.
N chỉ muốn cho chị Hai được vui nn n cng chăm học. Mỗi lần n cắp sch về l mỗi lần chị Hai đon đả hỏi:

- Em thuộc bi khng. Em viết đ tốt chưa, cụ Đồ c khen em khng?

N tươi cười m gật đầu. Ci gật đầu rất c nghĩa khiến cho mỗi lần chị Hai n trng thấy lại tủm tỉm cười. Mỗi lần n thấy chị Hai tủm tỉm cười th những muốn chạy lại m chầm lấy chị Hai, nhưng con mắt dữ dội của ci b to bo bệ vệ đứng đằng kia lại lm cho n sợ hi thnh thử n cũng chỉ tủm tỉm cười v ng chị Hai một cch rất yu thương m khng dm lại gần.
Một điều m n vẫn khng hiểu l tự lm sao chị Hai n chỉ dm gọi n l con trong lc vắng người, cn khi đứng trước mặt ci b to bo bệ vệ kia th chỉ ku n bằng anh. Người khc gọi thế l sự thường, chứ chị Hai n gọi n thế th qu lắm. Ci tiếng anh c ci nghĩa giả dối, miễn cưỡng đối với n rất l kh chịu. Nhưng chị Hai kho dng một ci giọng rất dịu dng m gọi, nn tiếng anh cũng khng cch biệt ci tiếng con l mấy, cũng khng đến nỗi nhạt nhẽo cho lắm. N chỉ băn khoăn tự hỏi lm sao chị Hai khng c quyền gọi n bằng con nhỉ?

Cứ như n th lc no n cũng muốn cho chị Hai n gọi n bằng con, bởi v n xt thấy tiếng gọi kia thường đi đi với một ci nhn quyến luyến, một ci hn u yếm, một vẻ mặt tươi cười. N chỉ muốn cho chị Hai lc no cũng gần gũi n, m ấp bồng bế n để cho n được vuốt tc, sờ m, bẹo mũi, để lc no dp mắt, n được gục đầu vo ngực chị Hai m ngủ.
Gi n được nằm thon lỏn vo lng chị Hai m đnh một giấc th ngon biết chừng no. Lc ấy, th d ng "ba bị chn quai, mười hai con mắt" c hiện ngay ra, n cũng chẳng nng, chị Hai chỉ khẽ tt cho một ci l phải lộn nho đi...
N chỉ muốn thế, chỉ ước ao c thế, m c lẽ chị Hai n cũng chỉ ước mong c thế thi, nhưng ci b to bo bệ vệ kia no c muốn thế cho. B chỉ muốn cho chị Hai n lm, lm đầu tắt mặt tối, từ mờ mờ sng cho đến nửa đm. N thấy chị Hai vất vả m n thương. N chỉ mong cho chng c hai cnh tay to lớn như thằng xe, thằng bếp để lm gip cho chị Hai.
N nhn thấy chị Hai đầu b tc rối m n buồn, n thấy chị Hai phải chửi phải đnh m muốn khc muốn ku giời ln. Nhưng nếu ku giời, nếu khc th ci b to bo bệ vệ kia lại tm lấy n đnh ti bụi m lại cn đnh thm chị Hai n nữa. N chỉ biết đứng ng những cảnh thương tm ấy m nuốt nước mắt.
i, nuốt nước mắt! Cu ni rất thường kia m nghĩa rất chua cay n đ hiểu từ hồi cn măng sữa trong ci tuổi m trẻ con người ta đang vui cười với con bướm với ng giăng. N thấy ci đời n v chị Hai bị b buộc nhục nhằn hơn mẹ con con ch mực v chng cn được tự do u yếm nhau. N trng thấy con ch mực liếm mnh mẩy cho con m thm, ước g chị Hai v n sẽ biến ra thnh con ch, để chị Hai được tự do m nưng niu n.

Chị Hai phải lm vần vật cả ngy, m cả ngy mẹ gi n cứ long ln sng sọc, nn khng bao giờ n được gần chị Hai n cả. Chỉ c lc buổi sng l lc cả nh cn đương ngủ m chị Hai đ phải dậy lm lụng rồi, l n được tự do u yếm chị Hai m thi. Những thời khắc ấy l những thời khắc sung sướng nhất trong đời nn n chẳng bỏ ph bao giờ.
Giời rt như cắt ruột, n thấy chị Hai dậy l n cũng b dậy, chị Hai cản thế no, n cũng khng nghe.

- Em ngủ nữa đi cho khỏe, mai cn đi học.

N phụng phịu:

- Khng, con dậy với chị Hai cơ.
- Chị Hai phải dậy sớm dọn dẹp, em dậy sớm lm g?
- Em dọn dẹp mấy chị Hai.
- Em b bỏng đ dọn dẹp g được. Ngủ đi chng ngoan.

N cũng muốn l đứa con ngoan của chị Hai m n cũng lại muốn dậy để gần gụi chị Hai, n kiếm cớ:

- Cụ Đồ bảo dậy sớm học chng thuộc, em dậy em học, em qun chữ no, chị Hai bảo em.

Ở dưới x bếp, chị Hai n ngồi đun nước, n lặng lẽ ngồi một bn. N trng ngọn lửa chy đỏ ối m n vui, n nghe tiếng củi nổ m n sướng, n nhn bức tường đen kịt những khi m nh lửa chiếu vo như c vẻ vui cười với n, n coi những nồi, niu, xanh chảo treo ở chung quanh như những người bạn rất thn đến mục kch v chứng thực cho sự sung sướng của n. N ngồi chồm chỗm cạnh chị Hai n m n chẳng biết mỏi, biết chn l g. Chị Hai bảo n học th n cũng nghe lời, giở sch học, chứ theo n th cứ ngồi nhn chị Hai n, nhn ngọn lửa cn sướng hơn. Thỉnh thoảng n lại giả vờ hỏi nghĩa, kỳ tnh n đ thuộc lu như cho.

- "Nhn chi sơ" l g, hở chị Hai?
- L người chưng xưa.
- Khng phải, khng phải, l sờ v mẹ.

Rồi n s vo lng chị Hai, n vạch yếm, n sờ v, cũng c lc n giả bộ lm em b, n b ti. N nằm thon lỏn vo lng chị Hai, n nhắm mắt lại. Những lc ấy th n sung sướng lạ. N thấy n b lại, n thấy hơi thở n ăn theo với hơi thở của chị Hai n, n thấy tri tim n hồi hộp với tri tim chị Hai. M chị Hai thấy n sung sướng, chị Hai cũng sung sướng. Chị Hai thấy n ngoan ngon khu khỉnh m trong thần tr bỗng nổi ln một mối hy vọng rực rỡ đầy rẫy những điều ước hẹn tốt đẹp về tương lai... Chị Hai cầu mong cho n chng nhớn thnh người để đạt được những ch nguyện m chị Hai n đ kỳ vọng cho n. Gi c phải rạch mu, xẻ thịt m b đắp vo cho n để n chng nhớn, th chị Hai cũng sẵn lng b đắp ngay. M n, nếu c phải moi ruột, x gan để cho chị Hai được sung sướng, n cũng vui lng m hy sinh ngay.

- Lạy giời ph hộ cho mẹ con ti...

Thằng T nghe chị Hai n khấn như thế, n tưởng chừng như ng giời - một ng giời của những kẻ khốn nạn - đ bước chn ngay xuống ci x bếp ny, dng php mầu m biến ra thnh một cảnh bồng lai đầy rẫy những sự lạc th. Ci x bếp ấy l một thế giới thần tin của mẹ con n. Những người lng dạ kh khan ở nơi lầu son, gc ta bao giờ biết được những ci th "x bếp" ấy, ci th khng mất tiền mua, m d c tiền mua cũng khng được. Muốn biết những ci th thần tin ấy phải c một tri tim trong sạch, phải trải qua một cảnh đau thương như thằng T, phải lấy một tri tim yu thương để hiểu một tri tim yu thương. Thằng T ngy nay đ thnh người, đ l một người c địa vị ở trong x hội, nhưng n vẫn ngậm ngi rằng khng lc no, ở chốn no m n được sung sướng cho bằng khi cn ngồi x bếp với chị Hai n, bởi v ci người đ tận tụy một đời v n, đ hy sinh một đời cho n ngy nay đ chn su dưới nấm đất vng.
Hỡi ơi! Ci x bếp! N biết tm đu cho thấy một ci x bếp ấm p như xưa nữa.

L Văn Trương

(Trước Cảnh Hoang Tn Đế Thin Đế Thch nxb Trung Bắc, 12935)