Tiếng Go Trong Đm

 

Nguyễn Thị Ngọc Nhung

 

 

 

Ghe chng chnh giữa dng nước, ti sợ hi ngồi bm chặt mạn thuyền, mắt lo lin nhn trời đm sng lờ mờ nh trăng mười chn. Chng ti ngồi dồn đống trong khoang thuyền. Hai tn đn ng to người cho ghe g nhẹ trn mui bo hiệu đ đến nơi tạm an ton, chng ti c thể cử động đi cht. Người cho mũi vn tấm l che mui nhn vo.

 

"By giờ mnh phải đi bộ một khoảng, tui dẫn hai người một lần. Chia ra để khỏi lộ. Mấy người khc cứ ngồi đợi đến phin, nhớ đừng ni chuyện lớn tiếng."

Hắn dẫn hai người đn b ngồi st cửa mui đi trước. Cả đm ngồi đợi ẩn nhẫn. Tim ti chưa hết hồi hộp đập thnh thịch thể như bất cứ người no ngồi gần cũng đều c thể nghe được nhịp ấy. Phong nắm tay ti. Tay Phong đẫm mồ hi v lạnh. Ti phải ngồi bệt v khom lưng, hai đầu gối co đụng cằm, gọn lỏn trong lng Phong. Khoang ghe qu chật cho mười người ngồi ln nhau, pha ngoi cn tấn mấy buồng chuối mi nhựa nồng cht. Bn tri ti, cha me. Phong di st nhau. Một b trai độ bốn, năm tuổi, bị uống thuốc ngủ, nằm im lm trong lng cha n. B vợ ngồi kế bn, chn tri đạp chn ti nhưng hnh như b khng biết v ti cũng khng thể dời chn đi nơi khc. đnh chịu. Người con gi ngồi kế c lẽ l em gi b, mặc b ba đen như gi qu, mặt từa tựa nt.

 

Kh trời đm hơi lạnh nhưng bn trong khoang, nng hầm hơi người. Hnh như ci nng hậm hực ấy tăng gấp bội v trộn lẫn với nỗi căng thẳng bập bng ngập ngụa khng gian. Ti ln nhn đồng hồ giấu trong ngực o. Khoảng 2g15 sng. Ti th thầm nơi tai Phong "Hơn hai giờ sng rồi anh." Phong gật nhẹ đầu. Người đn ng cho li ngồi im như pho tượng. Đi khi nh mắt của hắn lấp lnh nhẹ dưới nh trăng khi chớp. Ci mũi di mang nt khoằm khiến mặt hắn lộ đầy vẻ gian c nhưng nụ cười nở rộng với hm răng thưa lm giảm bớt ấn tượng xấu nơi người đối diện. Hắn mặc o b ba đen, tay o xắn qu ci chỏ.

 

Người đn ng đưa hai người đn b lội bộ băng qua hng cy thấp trở lại. Hơi thở của hắn nng hi hổi ph ngay mặt ti khi th đầu vo khoang ku người đn ng ẵm đứa con ngủ m mệt. Người chồng b ra đằng li, vc đứa b trn vai như vc bị gạo m mẫm bước ln bờ. Vấp phải vật g trn bờ đất, ng chi nhủi sut t, tay cố giữ thằng b, người lảo đảo bước qung xin lm khm rồi mới đứng thẳng ln được.

Tn đn ng dẫn đường mặc o sơ mi mu nu đen, quần ty nhu nt ống nhỏ tm hơi ngắn trn mắt c, c chỗ sờn, đi dp mỏng. Hắn ta tương đối trng được hơn người ngồi li. Với nước da ti, mi thm v thuốc l nhưng lại vẽ nn một nụ cười thật đẹp với lm đồng tiền bn tri, kẽ răng đng nhựa thuốc. Đi mắt m to với hng mi rậm, duy c nh mắt của hắn l khng thẳng thắn, cn ngoi ra hắn dễ dng lấy cảm tnh của người xa lạ với giọng ni trầm v chậm.

 

Ti v Phong chưa bao giờ gặp hai người đn ng ny. Chuyến đi ny chng ti qua trung gian bởi người bạn thn giới thiệu. Người bạn đ đ đến M Lai an ton, chnh v vậy m ti v Phong mới tin tưởng nơi người trung gian ny. Hơn nữa, chuyến đi c cả gia đnh người thn g đ của người trung gian cng đi, như vậy th khng c g để chng ti lo ngại. Thường l chắc ăn, người trung gian mới dẫn gia đnh đi sau khi đ mối li nhiều lần c vng c tiền lm của hoặc manh mối bắt đầu bị lộ. Ba me. Phong v ti phải xuống Cần Thơ, giả đi thăm b con. Ti mặc hai bộ đồ trn người, giấu theo t vng v nữ trang. Phong mặc quần o nhăn nhu khng ủi. Mẹ Phong th mặc b ba quần thm. Ba Phong th vận đồ rch, v chm v đụp mấy chỗ, chn mang dp rch quai cột nối bằng cọng kẽm. Tất nhin l khng dễ g qua mắt người miệt qu đ nhưng hnh như họ cảm thng (hay tội nghiệp) trước sự tr hnh khng mấy chỉnh nn ti thường bắt gặp nh mắt i ngại nhn m khng dm hỏi vi lần suốt đường đi.

 

Đến nơi, cả bốn được dẫn đến một căn nh nằm dựa m sng chờ đến tối mới xuống ghe nhỏ theo sng ra cửa biển nơi c ghe lớn đợi sẵn. Trong nh c độ hơn mười người khc đợi sẵn khi chng ti đến rồi chia nhm theo ghe. Ti dặn Phong tm cch đi chung với người trung gian, bảo đảm hơn. Phong gật nhưng gia đnh người đ cả thảy l tm, thm hai người th vừa đủ cho một chuyến. Nhưng ti lẫn Phong đều khng muốn đi tẻ ring thnh ra đnh phải chờ chuyến cht, mười người, hơn mười giờ tối.

 

Thoạt đầu, ngồi chen chc trong khoang, ti muốn ngộp thở với hơi người v mi bn non lẫn mi nước đọng hi hm nơi đy ghe. Hai người cho bắt chng ti khom lưng gần như nằm mọp xuống, tấn bn ngoi dằn bn trn, mấy buồng chuối xanh ngắt sau khi đậy bao bố tời dơ bẩn ln đầu mọi người. đường đi may mắn yn tĩnh khng c chuyện g xảy ra tuy rất chậm v ko di như khng bao giờ đến nơi.

Người đn ng dẫn đường trở lại, ku b vợ v c em gi của b cng đi. Ti chợt ngửi phải mi nồng tanh tưởi nơi o hắn khi hắn nghing người khều vai b vợ. Bỗng dưng ti nghe lợm giọng khng hiểu tại sao. Ci mi thật lạ lng. Bng tối trong khoang khng cho php ti nhn r mặt hắn. Mi tanh đến lạ. Hơi thở của hắn cũng nặng nề hơn. Ti th tho với Phong sau khi hắn đ đi.

"Anh c nghe mi g khng?"

"Khng. Mi g?"

"C mi tanh tanh kỳ lắm... "

Phong bng quơ qua chuyện.

Mi bn đ m."

Cũng kh lu người đn ng dẫn đường mới trở lại. C thể hắn đi khng lu lắm nhưng khi chờ đợi th năm ba pht dễ biến thnh năm ba giờ. Chỉ cn bốn người trong khoang. Hai tn đn ng bn tnh nho nhỏ trn bờ. Ti bỗng nghe gai ốc nổi đầy người. Ti nắm chặt tay Phong. Mồ hi tươm ướt lưng. Người đn ng đẹp trai ku chng ti ra khỏi khoang. Hắn ni, giọng khoan thai.

"By giờ tui dẫn ng b đi, hai người một. để khỏi mất th giờ, hai người đi với anh Ban, hai người đi với tui. Tụi tui đi hai đường nhưng đường no cũng dẫn tới chỗ ghe lớn. Đi đng nhiều tiếng đ?ộng dễ bị lộ. "

 

Rồi khng đợi phản ứng của người no hết, hắn hất hm người mũi khoằm tn Ban, đẩy cha me. Phong về pha đ. Quay nhn hai đứa ti, hắn cười, hm răng lởn nhởn dưới nh trăng, bng đen lm đồng tiền nổi r trn m, rồi hắn quay lui bắt đầu đi về pha rừng cy thấp. Phong nắm tay ti đi theo hắn. Rừng cy tối mờ d l rừng thưa, bng l đen ngm trn đường lồi lm. Ti vấp t loạng choạng nhiều lần, đi chậm hẳn lại.

 

Chợt một nhnh cy đập vo mặt đau điếng, ti khựng lại, giằng tay khỏi tay Phong rồi đỡ nhnh cy ci người lom khom. Bỗng dưng, ti nghe thấy... khng chắc mnh nghe đng, nhưng tứ chi chai cứng. Thứ m thanh nhọn như tiếng mo go giữa khuya. Tim ti đập nhịp cuồng. Ti quờ quạng tm tay Phong. Chng đứng st ti, chợt ti cảm thấy cả người mệt mỏi v thỏng di. Người đn ng dẫn đường quay nhn hai đứa ti. Bng tối mờ nhưng ti vẫn thấy được nh mắt kỳ lạ của hắn. Bỗng nhin nỗi sợ hi a tới trn ngập người ti với sự im lặng kỳ lạ của người dẫn đường khng thc hối khi thấy chng ti khựng lại. Hắn khng hề ku chng ti nhanh bước. Thời gian đứng khựng v cả ba đứng im như chờ đợi phản ứng của nhau. Chợt Phong ko ngược tay ti chạy trở lại hướng vừa rời đi lc ny. Ti chạy cuống cuồng theo tay ko m lo. Rừng cy như m hồn trận, chng ti chạy bất kể mọi thứ.

 

Rồi cả hai cũng trở lại được bờ sng nơi ghe cặp bến. Người đn ng tn Ban đang ci khom lục lọi chi nơi bng đen nằm im bn chn hắn. Ti đứng sựng ku khng ra tiếng. Miệng lưỡi dnh thnh một khối nghn nghẹn. Bng đen dưới chn hắn l me. Phong, nửa trn lo thể, tư thế co quắp, mặt p xuống bn. Ban hnh như cũng khng ngờ sự c mặt của ti v Phong. Hắn đờ người, tay cn cầm sợi dy chuyền vng lng thng. Trong khoảnh khắc chng ti nhn hắn, nhn ci ba bửa củi vất bn chn. Ti khng thấy mu v bng đm lm nho bẩn mọi thứ. Nỗi sợ hi dng lấp tr c. nghĩ lướt thật nhanh trong đầu. Ti đ hiểu tại sao chng muốn dẫn từng hai người một. Ti sực nhớ đến người dẫn đường. Đầu c hoảng sợ nhưng vẫn cn sng suốt để nghe r tiếng chn chạy đuổi v tiếng la của hắn đu đ " Ban, coi chừng tụi n chạy. Ban! Ban! Tụi n chạy rồi!" Phong vụt chạy về chỗ neo ghe. Ti chạy theo tay nu của Phong đến st m nước, chn vấp vật g. Ti r ln như đạp phải gii. Nhn xuống, ba Phong nằm nửa người vi dưới nước. Phong khựng lại v tiếng la của ti rồi đẩy ti ra sng. Ti sặc sục, nước mới ngang ngực. Phong ht vo tai ti.

"Lội mau ln, lội ra giữa sng."

 

Ti bơi hối hả, tay chn nặng chnh chịch v hai bộ đồ ướt nước. Ti quay cuồng tứ pha, khng r mnh bơi về hướng no mới đng. Tiếng người la ht sau lưng nghe chi tai đến độ hi hng. Một trng đạn bắn vi quanh ti v Phong. Chng đ đầu ti ngụp xuống nước. Khng mấy lu, ti ngộp thở hất tay Phong trồi ln hớp khng kh. Sng nổ lin hồi như st mang tai. Ti lunh qunh đập tay chn loạn xạ, chưa đầy mấy pht đ mệt lả. Ti cng rng trồi ln chừng no th lại cng chm xuống nhanh chừng nấy. Ti lặn hụp ln xuống như người sắp chết đuối. C lẽ nhờ vậy m ti trnh được đạn bắn xối xả chung quanh. Phong khi lặn ko ti hụp xuống, khi nổi đẩy ti tri tới. Ti bơi tới tấp với cảm tưởng mnh nổi một chỗ. Đầu c ti rối loạn nhưng hnh như vẫn tỉnh to, rất tỉnh to để thấy nh trăng mờ trn cao, cy cối đứng im nơi bờ, bng nước lấp lnh quanh mnh, hơi thở ho hễn, cơn mệt muốn đứt hơi v mấy bng đen trn bờ với loạt đạn dữ dội. Ti bơi như my, hơi thở dần ngắn với nước tun vo mũi mồm sặc sục. Biết mnh khng đủ sức, ti thả ngửa để Phong vịn vai đẩy đi. Hnh như chng ti đ ra được giữa sng. Ti nhn vo bờ, chỉ thấy dạng ci ghe, hai bng đen tn c nho lẫn trong bng đm nhưng nh lửa nhng với tiếng nổ vẫn hiện hữu. Ti đạp chn phụ sức với Phong, mắt nhn thẳng ln lng đm c trăng sao đầy đủ. Trời đất c đ nhưng hnh như bịt tai im lặng trước hnh động d man. Ti nhẩm cầu những đấng tối cao m ti c thể nghĩ đến trong nhịp tim hỗn loạn.

Tiếng sng bỗng im. Sự im lặng hi hng đ chụp lấy ti. Tiếng đập nước vng vẫy của chng ti bỗng trở thnh tiếng động duy nhất r mồn một trong đm. Ti lật sấp người lại tiếp tục bơi, bờ bn kia vẫn cn xa thăm thẳm. C bơi mới thấy con sng khng nhỏ như ti tưởng khi cn ngồi trn ghe. Phong nhn lại rồi ni qua hơi thở đứt qung.

 

 

Nguyễn Thị Ngọc Nhung